Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sữa bò, bánh mì cùng trứng ốp la, tương đối đơn giản nhưng mà Văn Tuyết Doanh lại làm cực kỳ chăm chú, bánh mì được nướng xốp giòn ngon miệng, mùi thơm nhè nhẹ của trứng ốp la bay vào mũi, sữa bò nồng nàn béo ngậy.

Làm xong hai phần đặt lên bàn ăn, cô khẽ gọi: “Thi Tinh, ăn sáng nào.”

Tiếng gọi không được đáp lại nhưng có vẻ như cũng đã nằm trong dự tính, cô bước đến trước cửa một căn phòng, nhẹ nhàng gõ.

“ Đông! Đông! Đông”

“Cót két!” Cửa mở ra một khe nhỏ, một cô gái có mái tóc rối tung thò đầu ra, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn đang ngái ngủ.

“Tỉnh dậy rồi thì ra ăn nhé.” Văn Tuyết Doanh nhẹ nhàng nở nụ cười.

Cô gái nghe vậy liền rụt đầu trở về, một lúc lâu sau mới đi ra. Lúc này cơ thể đã ăn mặc gọn gàng, mặt mũi sạch sẽ, chiếc váy liền áo màu hồng được khoác lên một lớp áo bông mỏng, tóc dài buộc lên nhu thuận, phối hợp với khuôn mặt non nớt đẹp đẽ như được điêu khắc, có một loại khí chất khác hẳn với con nhà bình thường. Chỉ là dáng người phát dục nhanh hơn những đứa trẻ đồng trang lứa làm toát lên một chút mê hoặc.

Cô gái nhỏ ngồi xuống bàn, hai người đối mặt với nhau bắt đầu bữa ăn. Nhìn hai người này, nếu như người lạ không biết còn tưởng rằng đây là hai đứa trẻ nhỏ không hiểu sự đời đang ngoan ngoãn ăn cơm.

Thấy người đối diện vùi đầu xuống không nhìn mình, Văn Tuyết Doanh hơi kinh ngạc, có chút lo lắng hỏi: “Gần đây ở trường học như thế nào? Có chuyện gì xảy ra trong lớp không, hay là có ai ức hiếp em?”

Cô gái nhỏ lắc lắc đầu, vẫn không nói gì, chỉ là vội vàng cắn mấy miếng bánh mì, uống vào mấy ngụm sữa bò, liền cầm cặp sách lên chạy ra bên ngoài.

Văn Tuyết Doanh cũng bỏ dở bữa sáng, nhanh chóng đứng dậy đuổi theo, hô lên: “Thi Tinh, chờ chị một chút, chị lái xe đưa em đi.”

Cô gái nhỏ cũng không quay đầu lại nói: “Không cần, em đi chung với bạn học.”

Văn Tuyết Doanh muốn đuổi theo, nhưng mà lúc di chuyển lại làm mông đau đớn, không còn cách nào khác chỉ có thể nhìn em mình chạy đi xa.

Cô gái nhỏ tên là Tả Thi Tinh, là em gái của chồng cô Tả Thanh Vân. Do trước kia Tả Thanh Vân chấp hành pháp luật quá nghiêm khắc, không chừa đường lui cho tội phạm, dẫn đến xã hội đen trả thù, cha mẹ bị người giết, chỉ để lại một cô em gái cùng Tả Thanh Vân nương tựa lẫn nhau.

Tả Thanh Vân đối với cô em gái này thích gì chiều nấy, Văn Tuyết Doanh yêu ai yêu cả đường đi, tất nhiên cũng cưng nựng có thừa với người em chồng này.

Mặc dù Tả Thi Tinh lúc bình thường cũng hay tùy hứng buông thả, nhưng mà tuyệt đối không giống như ngày hôm nay chẳng nói một lời. Ngược lại trong ngày sẽ ồn ào buôn chuyện không ngừng, nhưng mà kể từ khi tham gia hoạt động ở trại hè, lại đổi tính trở nên cực kỳ nhu thuận, nhất là cũng bắt đầu biết quan tâm cô.

Lúc đó Văn Tuyết Doanh còn cảm thấy vui vẻ, tưởng rằng Tả Thi Tinh lớn rồi nên dần hiểu chuyện, chỉ là mấy hôm nay rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Tả Thi Tinh? Sao lại cư xử kỳ lạ như vậy chứ.

Nhưng mà cũng chỉ đến thế, Văn Tuyết Doanh không muốn suy nghĩ nhiều, chẳng qua là cảm thấy có lẽ cô bé gặp vấn đề gì đó trong trường, đợi lúc nào Tả Thanh Vân trở về lại bàn tiếp.

Liếc nhìn đồng hồ, cũng đến cô giờ cô phải đi làm, cầm lấy túi xách đi ra chiếc xe của mình, tay của Văn Tuyết Doanh vừa chạm đến cửa xe đột nhiên dừng lại, ký ức một đêm đó lại hiện lên trong đầu, quanh quẩn không đi, cô nhìn chằm chằm chiếc xe yêu thích của mình, tự nhiên cảm thấy do dự.

Đấu tranh tư tưởng thật lâu, cuối cùng cô mới áp đảo được nỗi sợ hãi trong lòng để mở cửa vào bên trong.

Một tích tắc lúc cô ngồi xuống, cảm giác đau đớn trên mông lần nữa tác động lên nội tâm, cho dù ghế da có mềm mại thế nào cũng không thể làm giảm cơn đau này lại, ở trước mặt Tả Thi Tinh cô phải cố gắng nín nhịn, nhưng khi đến trên xe của mình, ở trong không gian chật chội này, trong lòng cô lại không kìm được nổi lên sự sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận