Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trợ lý ở đầu dây bên kia có vẻ khó xử, ấp úng mãi không dám lên tiếng.

Hoắc Tuân dụi tắt điếu thuốc, xoa xoa ấn đường. “Muộn nhất là ngày kia.”

Lúc này trợ lý mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu liệt kê lịch trình dày đặc của Hoắc Tuân trong hai ngày tới.

Nghe xong, Hoắc Tuân đột nhiên nhớ ra một chuyện. “Chủ nhà bên Tây Thành đã đồng ý bán chưa?”

Trợ lý đáp vẫn chưa.

Anh mất kiên nhẫn nhíu mày, cơn nghiện thuốc lại trỗi dậy. “Vậy thì nhanh lên.”

Hoắc Tuân đã để mắt đến căn hộ ở Tây Thành từ lâu. Diện tích rộng rãi, có hồ nước, cây cầu nhỏ, phong cách kiến trúc độc đáo, Nhạc Dư chắc chắn sẽ thích.

Nghĩ đến Nhạc Dư, Hoắc Tuân khẽ thở dài. Vừa rồi cô bảo muốn anh nhanh chóng về Bắc Hoài, anh nào lại không muốn chứ?

Khoảng thời gian trước, một dự án ở phía Nam gặp trục trặc, cấp trên chậm trễ phê duyệt kinh phí khiến tiến độ thi công bị đình trệ. May mà mấy năm gần đây Hoắc Tuân thâu tóm được một hãng hàng không giá rẻ, thu về lợi nhuận đáng kể, nên vốn lưu động không thành vấn đề. Hai tháng nay, Hoắc Tuân đầu tắt mặt tối vì chuyện này. Dự án chỉ còn hai ngày nữa là kết thúc, anh không thể không đích thân giám sát. Nhưng sau khi xong việc, anh sẽ không cần phải thường xuyên đi công tác nữa, có thể ở lại Bắc Hoài nghỉ ngơi một thời gian dài.

Mùa đông sắp đến rồi, Nhạc Dư lại rất sợ lạnh. Anh muốn ở bên cạnh cô trong những ngày đông giá rét ấy.

Lên Giường

Ngày hôm sau, tiết Ngữ Văn vừa kết thúc, Nhạc Dư gọi Trình Hoan ra ngoài hành lang. Sợ cô bé quá đề phòng, Nhạc Dư cố gắng hỏi han một cách khéo léo nhất có thể. Ai ngờ vừa nghe xong câu hỏi, Trình Hoan đã vô thức kéo tay áo đồng phục xuống thấp hơn. Cô bé cúi đầu, rõ ràng không muốn nói về chuyện này. “Cô… Cô ơi, em không sao đâu ạ.”

“Nhưng mà…” Nhạc Dư định nói thêm gì đó thì lại nhớ đến lời dặn của Hoắc Tuân. Anh bảo cô đừng quá bận tâm, dù sao Trình Hoan cũng chỉ là học trò của cô mà thôi.

Cũng đúng. Nếu Trình Hoan không muốn nói, cô cũng không thể ép buộc hay xen vào chuyện riêng của người khác được.

Những lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng, Nhạc Dư dịu dàng cười. “Em không sao là tốt rồi. Nhưng nếu sau này có chuyện gì khó khăn, cứ nói với cô nhé, đừng ngại.”

Trình Hoan ngẩng đầu lên nhìn Nhạc Dư với ánh mắt sợ sệt, bàn tay đang nắm chặt vạt áo càng siết chặt hơn. Cô bé mím môi, khẽ gật đầu. “Em biết rồi ạ, cảm ơn cô.”

Vì “ân tình” đưa về tận nhà hôm trước, trước giờ tan học, Lục Thương tìm đến Nhạc Dư, nói muốn mời cô ăn cơm. Cô nhìn vết thương trên mặt cậu, sau hai ngày đã bớt sưng, nhưng trông lại càng đáng sợ hơn lúc trước.

“Em muốn… mời cô ăn cơm?”

Lục Thương bình tĩnh gật đầu.

Nhạc Dư từ chối. “Làm gì có chuyện giáo viên để học sinh mời cơm. Chuyện nhỏ thôi mà, em không cần phải để ý đâu.” Hơn nữa, vì nể mặt trưởng khối Cao Vân nên cô mới không truy cứu vụ đánh nhau kia, cậu ta còn tưởng mình đúng lắm chắc?

Nhưng hôm nay Lục Thương lại tỏ ra khá cứng đầu, nhất quyết không chịu đi, còn mặt dày nói dối: “Cô ơi, bố em bảo em nhất định phải mời cô bữa này.”

Nhạc Dư vẫn lắc đầu. “Nhưng cô không có thời gian.”

Dù Lục Thương có cố chấp đến mấy cũng đành phải bỏ cuộc.

Vì vết thương trên người vẫn chưa lành hẳn, Lục Thương đi khá chậm. Nhìn bóng lưng cậu khuất dần, không hiểu sao Nhạc Dư lại nhớ đến những lời cảnh báo của Hoắc Tuân.

Lục Thương thích cô sao?

Cô không nghĩ vậy.

Nhạc Dư nói bận không phải là lấy cớ từ chối Lục Thương. Tối nay Hoắc Tuân sẽ về, cô đã hứa sẽ ra sân bay đón anh.

Trong suốt 5 năm hẹn hò, Nhạc Dư rất ít khi làm những việc như thế này. Bởi vì nếu lần nào cô cũng ra sân bay đón anh, chắc chắn nhân viên ở đó sẽ nhớ mặt cô mất. “Ấy dà, lại là cô gái đó kìa, lại ra sân bay đón bạn trai nữa rồi.” Nhạc Dư tự mình diễn lại cảnh đó rồi cười phá lên. Nhưng ngoài buồn cười ra, Hoắc Tuân còn cảm thấy xót xa. Tuy họ đã yêu nhau rất lâu, nhưng thời gian thực sự ở bên nhau lại quá ít ỏi.

Tuy nhiên, đây lại là một vấn đề rất thực tế. Nếu anh bỏ bê công việc thì đã không phải là Hoắc Tuân mà Nhạc Dư yêu.

Máy bay dự kiến hạ cánh lúc 8 giờ tối. Đúng 7 giờ, Nhạc Dư đi giày cao gót ra khỏi nhà, vừa đi vừa ngân nga hát. Cô rất vui khi biết tin Hoắc Tuân sẽ không phải đi công tác xa trong một thời gian dài sắp tới. Như vậy chẳng phải cô có thể ung dung ở nhà chờ anh về như trước kia, không cần phải tốn mấy tiếng đồng hồ chạy ra sân bay đón anh sao?

Điều duy nhất không hoàn hảo là chuyến bay tối nay bị trễ một tiếng. Nhạc Dư đã ở trường cả ngày, kim đồng hồ vừa nhích qua số chín, cô đã ngáp một cái thật dài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận