Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hương Hương cứ tưởng rằng vào phòng tắm là có thể trốn được sự cầu hoan của hắn, nào ngờ không gian chật hẹp và hơi nước mờ ảo lại càng kích thích dục vọng chiếm hữu của người đàn ông này.
“Em thật sự không thấy sướng sao? Vậy tại sao đầu ngực em lại cứng đơ lên thế này?” Hắn thì thầm vào tai cô, giọng nói đầy vẻ trêu chọc ác ý.
Cô cắn chặt môi, quyết không trả lời câu hỏi đầy ngượng ngùng ấy. Nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân, nhiệt độ cứ tăng dần, hai tay cô vô thức bám chặt lấy bờ vai rộng lớn của hắn.
Hắn lại muốn… muốn cô thêm lần nữa…
Cô nhắm nghiền mắt, lắc đầu quầy quậy.
“Mở mắt ra!” Hắn ra lệnh, giọng trầm thấp đầy uy lực. Hắn xoay người cô lại, ép lưng cô dán chặt vào lồng ngực mình, cả hai cùng đối diện với tấm gương lớn trong phòng tắm. “Em nhìn xem, toàn thân em đỏ ửng lên rồi, nóng hổi nữa…”
“Đừng nói nữa!” Cô hổn hển, hé mắt nhìn vào gương.
Hình ảnh phản chiếu khiến cô choáng váng. Mái tóc dài ướt đẫm rối bời, đôi môi sưng đỏ vì những nụ hôn cuồng nhiệt, và cơ thể trắng nõn của cô đang bị một thân hình nam tính, cường tráng bao trùm từ phía sau. Trông cô lúc này thật dâm đãng, thật khát khao.
“Diễm…” Hơi thở cô dồn dập, tiếng rên rỉ bật ra đầy kiều mị.
“Muốn không?” Hắn cố tình thổi nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô.
Cô lắc đầu, vẫn cố chấp không chịu thừa nhận ham muốn của mình.
“Đúng là bướng bỉnh!” Hắn nheo mắt, nhìn khuôn mặt đỏ bừng trong gương. Đột nhiên, hắn buông tay ra, lùi lại một chút.
Cảm giác hụt hẫng ập đến khiến Hương Hương chới với. Sự trống rỗng nơi hạ thể trở nên khó chịu vô cùng. Nước mắt cô lại ứa ra, cô quay đầu nhìn hắn bằng ánh mắt oán trách. Tại sao hắn lại tra tấn cô như vậy?
“Có phải thấy trong người nóng lắm không?” Hắn thản nhiên hỏi, nhìn những giọt nước lăn dài trên làn da mịn màng của cô.
“Hạ Diễm, em…” Cô nức nở, gục đầu vào vai hắn, để mặc nước ấm xối xả lên cả hai.
“Nói là em muốn anh, chúng ta sẽ tiếp tục…” Hắn không định buông tha dễ dàng, ngón tay thô ráp lại bắt đầu vân vê đầu ngực đang cương cứng của cô.
“Hạ Diễm…” Cô tủi thân nhìn hắn, ánh mắt long lanh nước. “Người em nóng quá…”
“Nóng thế nào?” Hắn nhướng mày.
“Giống như… giống như lúc nãy ở trên ghế sô pha ấy.” Giọng cô trở nên nũng nịu, đầy vẻ mời gọi. “Diễm… em muốn anh…”
Khóe môi hắn cong lên một nụ cười đắc thắng. “Nói sớm có phải tốt hơn không?”
Hắn không chờ đợi thêm nữa, nâng một chân cô lên và thâm nhập mạnh mẽ từ phía sau.
“Em thích thế này không?” Hắn thở dốc, nhìn cô ngửa cổ rên rỉ trong gương.
Cô gật đầu lia lịa, lý trí đã hoàn toàn bị sóng tình nhấn chìm. Cô không còn giữ kẽ gì nữa, cùng hắn đắm chìm trong biển tình dục đầy hoang lạc.
Sau trận mây mưa kịch liệt, Hạ Diễm bế Hương Hương – lúc này đã bị rút cạn sức lực – ra khỏi phòng tắm. Hắn cẩn thận lau khô người cho cô, quấn cô trong chiếc khăn tắm to sụ rồi đặt lên giường lớn mềm mại.
Hương Hương mệt đến mức không mở nổi mắt, mãi một lúc sau mới hé được hàng mi nặng trĩu.
“Em…” Cô định nói gì đó, nhưng đầu óc trống rỗng.
“Hửm? Muốn nói gì?” Hắn vuốt ve lọn tóc ướt dính trên má cô.
“Anh… em…” Bàn tay nhỏ của cô nắm lấy tay hắn. “Chuyện đính hôn…”
“Em bị anh ăn sạch sành sanh rồi còn không chịu đính hôn à? Hay là em chưa hài lòng về kỹ năng của anh? Không sao, anh có thể cho em dùng thử đến khi nào hài lòng mới thôi.” Hắn làm bộ định đè xuống lần nữa, khiến cô hoảng hốt lấy tay che ngực.
“Không cần!” Cô lắc đầu, ánh mắt thoáng nét lo âu. “Anh thật sự… muốn đính hôn với em sao?”
“Nếu em lo lắng anh có thích em hay không, thì anh nói thật nhé. Em là người phụ nữ ngọt ngào nhất mà anh từng gặp. Cho nên… em đừng lo chuyện tình cảm, chúng ta có thể bồi đắp dần dần.” Tìm đâu ra một cô gái vừa đơn thuần, vừa đáng yêu, lại “ngon miệng” như thế này nữa chứ?
“Anh bá đạo thật đấy, cũng chẳng thèm hỏi xem người ta có người khác trong lòng hay không…” Cô bĩu môi, nhưng trong lòng lại len lỏi một cảm giác ngọt ngào khó tả, còn ngọt hơn cả socola cô thích nhất.
“Gặp anh rồi, đời này em đừng hòng tơ tưởng đến thằng đàn ông nào khác.” Hắn hôn lên trán cô, giọng điệu đầy tính chiếm hữu. “Ngoan, ngủ một lát đi. Đến giờ ăn tối anh sẽ gọi.”
“Nhưng mà…”
“Nhắm mắt lại! Nếu không chúng ta làm thêm hiệp nữa.” Hắn dọa.
Cô sợ quá nhắm tịt mắt lại, và rất nhanh chìm vào giấc ngủ sâu. Hạ Diễm ngắm nhìn gương mặt say ngủ của cô một lúc rồi mới rời khỏi phòng nghỉ, quay lại bàn làm việc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận