Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng không hề nghĩ đến chuyện đi tìm Tống Hạo Hiên. Nói chung là vì cô cảm thấy hai người chỉ ở cùng nhau một đêm ngắn ngủi như vậy mà anh đã giúp mẹ cô, thật sự là giúp đỡ hết mình nên chuyện đi học cô vẫn nên tự giải quyết thì tốt hơn.

Đương nhiên, cô muốn ở bên cạnh phục vụ Tống Hạo Hiên cho thật tốt trước đã.

Trời gần tối thì cô tự trở về khách sạn, ngoan ngoãn đợi Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên về hơi trễ, bỗng nhìn thấy Trần Khả Nhân đang co người ngủ thiếp đi trên ghế salon thì bị anh đánh thức, khóe miệng anh nhếch lên một vòng cong khó hiểu.

Trần Khả Nhân vẫn còn mơ màng, chưa tỉnh ngủ thì đã thấy Tống Hạo Hiên đi từng bước chậm rãi đến trước mặt cô, không biết có phải cô bị ảo giác hay không mà cô luôn cảm thấy tư thế đi của Tống Hạo Hiên có hơi kỳ lạ, thế là cô không nhịn được mà hỏi: “Anh Tống, anh bị sao vậy?”

Tống Hạo Hiên dừng bước, ngồi xuống giường, vẻ mặt lạnh nhạt: “Trong ngăn tủ phía dưới của tủ quần áo có một hộp y tế, cô đi lấy đến đây để tôi băng vết thương.”

Đầu óc của Trần Khả Nhân bỗng trở tỉnh táo lại, lảo đảo chạy đến tủ quần áo lấy hộp y tế. Trong thời gian thật ngắn nên đôi mắt của cô không tự chủ được mà đỏ lên, cứ như là một con thỏ nhỏ bị người khác chà đạp.

Khi cô đi lấy hộp y tế thì Tống Hạo Hiên bình tĩnh vén quần áo lên, băng gạc quấn ở bên hông đã bị máu nhuộm đỏ từ lâu. Nhìn thấy cảnh này đôi mắt của Trần Khả Nhân lại đỏ lên, giọng nói run rẩy: “Sao vậy?”

“Hôm nay gặp chuyện ngoài ý muốn.” Tống Hạo Hiên không có ý định giải thích nhiều như vậy, nhưng khi anh nhìn Trần Khả Nhân thì vẫn mở miệng giải thích một chút: “Cô yên tâm, vết thương nhỏ mà thôi. Vừa rồi bị người ta va vào khiến cho vết thương nứt ra, cô giúp tôi băng bó lại là được rồi.”

Trần Khả Nhân gật đầu, cô đã từng học qua việc này nên lúc này cũng không quá luống cuống.

Cô tháo băng gạc cho Tống Hạo Hiên, xử lý vết máu thật sạch sẽ và nhìn thấy vết thương rất rõ ràng. Bờ môi Trần Khả Nhân khẽ mấp máy hai lần, cuối cùng vẫn không hề nói gì mà ngoan ngoãn bôi thuốc theo hướng dẫn của anh.

Ánh mắt Tống Hạo Hiên lóe lên vẻ hài lòng, anh nhớ đến trước đó đã điều tra Trần Khả Nhân và nhìn thấy cảnh kia trong bệnh viện khiến trong lòng anh không khỏi sinh ra một suy nghĩ.

Sau khi cô gái nhỏ hoàn thiện xong bước cuối cùng, anh hỏi cô: “Em còn muốn đi học không?”

Trần Khả Nhân không hiểu rõ cho lắm: “Anh Tống?”

Tống Hạo Hiên giải thích: “Em có muốn theo tôi đến thủ đô không? Em có thể đến thủ đô để tiếp tục học, em không cần lo lắng về chi phí, kể cả tiền thuốc men của mẹ em.”

Trần Khả Nhân kinh ngạc, không biết nên nói gì vào lúc này.

Tống Hạo Hiên tiếp tục nói: “Em cứ suy nghĩ thử, tôi vẫn còn ở đây một khoảng thời gian rồi mới rời đi. Nhưng mà em nên biết, chỉ với một cô gái vị thành niên như em thì chuyện kiếm đủ học phí cũng là điều khó khăn, nói gì đến việc mẹ em vẫn còn có bệnh trong người. Đi theo tôi, ít nhất em không phải lo về vấn đề tiền bạc, chỉ cần em ngoan ngoan như thế này là được.”

Trần Khả Nhân thả lỏng rồi suy nghĩ một lát, lúc ngẩng lên thì khẽ nở nụ cười: “Cảm ơn anh Tống, em bằng lòng đi theo anh.”

“Anh, anh Tống… Không cần… Đừng làm ra chuyện xấu hổ như vậy…” Trần Khả Nhân xấu hổ lắc lắc mình không chịu, cả thân người cô đều nổi lên một màu hồng phấn xinh đẹp, trên mặt cô cũng đầy vẻ xấu hổ đến mức sắp khóc: “Đừng làm vậy có được không… Hu hu hu… Thật sự quá xấu hổ…”

Tống Hạo Hiên cũng không nhìn đến vẻ mặt đáng thương đó của cô mà giọng anh đầy sự thúc giục: “Nhanh lên.”

Thân người Trần Khả Nhân run lên rồi ngã vào ở giữa chăn. Cô xoay người vùi đầu mình vào trong, không dám lên tiếng phản kháng người đàn ông càng lúc càng bá đạo kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận