Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Lắc Chân

Sáng hôm sau, Lý Quân thực sự đã rời trại ngựa từ sớm. Vệ Tiểu Kiệt nói anh hai về thăm bà nội của Vân Tú.

Tô Tình ngủ một giấc đến trưa, cổ chân đã đỡ đau khá nhiều. Cô thay một bộ sườn xám màu xanh ngọc, lười biếng đi dạo. Nỗi buồn chán sau khi bị vứt bỏ bắt đầu ngấm dần.

Cô đi về phía chuồng ngựa. Con Hắc Phong – con tuấn mã đen tuyền của Lý Quân – đang đứng uy nghi trong ô chuồng. Nó đẹp một cách hoang dã.

“Chào cưng.” Tô Tình lấy một củ cà rốt, đưa cho nó. “Chủ mày đi rồi, tao ‘mượn’ mày một lát nhé.”

Cô thuần thục mở chốt cửa, dắt con Hắc Phong ra ngoài.

“Chị! Chị Tình!” Vệ Tiểu Kiệt nhìn thấy, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng chạy tới. “Trời ơi chị làm gì vậy! Đó là Hắc Phong! Anh hai sẽ giết em mất nếu nó có mệnh hệ gì!”

Tô Tình nhún vai. “Ồn ào. Tôi chỉ ‘mượn’ người bạn thân nhất của anh ta đi hít thở không khí thôi mà.”

Cô không cưỡi, chỉ cầm dây cương, thong thả dắt nó đi dọc theo hàng rào. Con ngựa dường như cũng cảm nhận được sự tùy hứng của cô, ngoan ngoãn đi theo. Tô Tình vừa đi vừa lẩm bẩm nói chuyện với nó, như thể nói với một người bạn.

“Này Hắc Phong, chủ của mày có vẻ khó ưa nhỉ? Lạnh lùng, cứng nhắc. Mà sao lại có vị hôn thê trẻ măng thế kia? Mày nói xem, có phải anh ta bị ép cưới không?”

Vệ Tiểu Kiệt chỉ dám đứng xa xa nhìn theo, nơm nớp lo sợ.

Đúng lúc đó, Vân Tú xách một chiếc giỏ nhỏ đi tới. Cô bé thấy Tô Tình đang dắt Hắc Phong thì hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lễ phép mỉm cười.

“Chào chị. Em… em đến dọn phòng giúp anh hai.”

Tô Tình nhìn cô bé. Gương mặt ngây thơ, trong sáng. Cô trả Hắc Phong lại cho Vệ Tiểu Kiệt, rồi đi theo Vân Tú đến khu ký túc xá.

Căn phòng của Lý Quân sạch sẽ, ngăn nắp đến mức khắc khổ. Chỉ có một chiếc giường, một cái bàn, một cái tủ. Không có gì thừa thãi.

Vân Tú thành thạo lấy khăn lau, bắt đầu lau bàn.

Tô Tình tựa vào cửa, khoanh tay. “Sắp cưới rồi mà còn phải lén lút đến dọn phòng sao? Anh ta không biết tự làm à?”

Vân Tú đỏ mặt, lắc đầu. “Không phải đâu ạ. Anh hai bận lắm. Em tự nguyện mà. Với lại…” Cô bé ngập ngừng, “Chúng em… cũng chưa biết khi nào mới cưới.”

“Ồ?” Tô Tình nhướng mày.

“Anh hai nói… chờ anh ấy kiếm đủ tiền.” Giọng Vân Tú nhỏ đi. “Bà nội em ốm nặng, tốn của anh hai nhiều tiền thuốc thang lắm. Anh hai nói phải lo cho bà xong đã…”

Nụ cười trên môi Tô Tình tắt ngấm.

Kiếm đủ tiền?

Một người đàn ông cương trực, lạnh lùng, lại bị trói buộc bởi trách nhiệm và tiền bạc. Cái lý do này, sao mà nghe nó… thật quá. Thật đến mức khiến cô thấy nực cười. Mọi sự hứng thú trêu chọc trong cô bỗng dưng bay biến sạch.

Cô đã nghĩ anh ta khác biệt. Hóa ra, cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, bị cuộc đời ghì sát đất.

“Vậy à.” Tô Tình hờ hững đáp.

Hai cô gái đi ra ngoài. Vân Tú vẫn giữ vẻ ngây thơ, nhìn xuống cổ chân Tô Tình, nơi chiếc lắc phiên bản giới hạn đang lấp lánh.

“Chị Tình,” cô bé rụt rè hỏi, “Cái lắc chân của chị… đẹp quá. Chắc là đắt tiền lắm phải không chị?”

Ánh mắt cô bé trong veo, chỉ có sự ngưỡng mộ thuần túy, không hề có chút đố kỵ hay tham lam.

Bình luận (0)

Để lại bình luận