Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

May mắn thay, ông trời vẫn còn chừa cho Mạn Nhu một con đường sống. Dựa theo mốc thời gian của cốt truyện, lúc này con ả Tào Tiểu Hà kia chỉ vừa mới đào hôn chạy trốn cùng gã lớp trưởng được một thời gian ngắn.
Lúc đó, cha của Cao Nghị vì chuyện từ hôn mà tức giận đến mức thổ huyết, cảm thấy mặt mũi Cao gia bị ném xuống bùn đen.
Để vớt vát danh dự, ngay trong ngày cưới đã định sẵn, ông dùng quyền lực quân đội cưỡng ép ép buộc con trai mình phải lập tức kết hôn với một người con gái khác để lấp vào chỗ trống. Và người xui xẻo bị thế mạng đó chính là Hứa Mạn Nhu.
Tính toán cẩn thận lại, khoảng cách đến cái ngày Tào Tiểu Hà cắt cổ tay trọng sinh trở về vẫn còn tròn trĩnh hai tháng trời.
Hai tháng! Một khoảng thời gian không dài nhưng đủ để thay đổi ván cờ, nhất là khi Mạn Nhu đang nắm giữ lợi thế tuyệt đối: Cô và nam chính Cao Nghị đang là vợ chồng hợp pháp được pháp luật công nhận, ngủ chung một giường. Hơn nữa, ngay sau đêm tân hôn cuồng bạo, giá trị công lược của anh ta đối với cô đã khởi điểm ở mức 32 điểm.
Nghĩ đến con số 32, Mạn Nhu lại âm thầm nghiến răng trét lệ. Cả một đêm bị thao đến nhũn cả người, hoa huyệt sưng tấy nứt nẻ, gã dã thú đó bắn đạn vào trong bụng cô không biết bao nhiêu lần, vậy mà chỉ đổi lại được con số ít ỏi chưa qua mức trung bình thế này!
Nhưng ngẫm lại bối cảnh nguyên tác, cô cũng phần nào hiểu được sự hợp lý của nó.
Giờ phút này, Cao Nghị vốn dĩ đã có chút rung động ngây ngô với Tào Tiểu Hà nên mới gật đầu đồng ý chuyện cưới hỏi. Bị ả ta tát một gáo nước lạnh bỏ trốn ngay trước thềm đám cưới, tính ái kỷ của người đàn ông bị tổn thương sâu sắc, cộng thêm việc không muốn cha mình mất mặt, anh mới cắn răng chịu đựng nhắm mắt cưới đại một người xa lạ.
Trong khi đó, nguyên chủ Hứa Mạn Nhu lại là một cô sinh viên mang tư tưởng thanh cao, tính tình cao ngạo, ánh mắt nhìn gã quân nhân thô lỗ luôn mang theo sự khinh bỉ, chán ghét ra mặt.
Một người đàn ông mang chủ nghĩa đại nam tử mạnh mẽ như Cao Nghị làm sao có thể nuốt trôi cục tức bị vợ mình khinh thường? Thế nên đêm tân hôn trong nguyên tác chỉ là một màn “trả bài” qua loa, thô bạo cho xong chuyện.
Về sau, dù sống chung dưới một mái nhà nhưng hai người bọn họ luôn chia phòng ngủ riêng, chiến tranh lạnh triền miên, không ai nói với ai nửa lời. Cửa nẻo trống hoác thế kia, bảo sao con ả trà xanh Tào Tiểu Hà dễ dàng đập chậu cướp hoa.
Nhưng đó là Hứa Mạn Nhu của quá khứ, còn cô là Mạn Nhu của hiện tại!
Cô đã âm thầm hạ quyết tâm đanh thép, trong hai tháng ngắn ngủi này, cô sẽ dẹp bỏ mọi liêm sỉ, tận tâm tận lực sắm vai một người vợ dâm đãng, ngoan ngoãn. Bằng mọi giá phải lôi kéo Cao Nghị lên giường, dùng thân thể non mềm, nhiều nước này quấn chặt lấy anh ta, ngày đêm điên cuồng làm tình hấp thụ tinh khí. Nếu có thể đẩy giá trị công lược lên đỉnh điểm 100 và rời khỏi cái thế giới quỷ quái này trước khi Tào Tiểu Hà trọng sinh thì quả là hoàn mỹ, còn nếu không, ít nhất cũng phải có cái mạng bảo chứng an toàn để không bị vứt bỏ.
Tính toán đâu vào đấy, Mạn Nhu khó nhọc xoay người nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ. Đoán chừng chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ nữa thôi, Cao Nghị sẽ kết thúc buổi huấn luyện và trở về phòng.
Kinh nghiệm sống mách bảo cô một chân lý bất diệt: Muốn nắm giữ trái tim và nửa thân dưới của một người đàn ông, trước tiên phải bắt gọn lấy cái dạ dày của anh ta. Vừa vặn cái bụng nhỏ cũng đang đánh trống biểu tình, cô nén cơn đau rát từ hạ thể truyền lên, cắn răng bò dậy đi chợ mua chút nguyên liệu về nấu một bữa cơm chiều thịnh soạn, vừa để tẩm bổ thể lực, vừa để giăng bẫy chờ con mồi Cao Nghị trở về “giao lưu thân xác”.
Cùng lúc đó, tại khu huấn luyện bụi bặm.
Sau tiếng còi kết thúc, Cao Nghị không giống như thường lệ bá vai bá cổ anh em đồng đội kéo nhau về nhà ăn tập thể. Anh lau mồ hôi, bước vội về một hướng hoàn toàn ngược lại, nhịp chân gấp gáp như hận không thể mọc thêm đôi cánh bay thẳng về căn phòng tân hôn để ôm ấp cô vợ nhỏ.
Mấy anh em đồng đội thấy vị đội trưởng thiết huyết hôm nay lại có hành động lạ lùng liền ngớ người hô lớn: “Đội trưởng Cao, đến giờ cơm rồi, anh không đi ăn mà định vội vàng đi đâu thế?”
Cao Nghị quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi, xua xua tay: “Hôm nay tôi không ăn ở nhà ăn, mấy chú cứ đi trước đi. Tôi phải về ký túc xá có việc gấp.”
“Việc gì mà quan trọng dữ vậy?” Một cậu lính trẻ gãi đầu lầm bầm, sau đó chợt bừng tỉnh nhớ ra hôm qua vừa là ngày đại hỷ của đội trưởng Cao, trong ký túc xá bây giờ đã có một vị tẩu tử xinh đẹp chờ đợi.
Theo quy định của quân đội, lính mới cưới sẽ được cấp hẳn mấy ngày nghỉ phép để tân hôn.
Nhưng với bản tính cuồng công việc, lúc đó Cao Nghị nhất quyết không làm đơn xin nghỉ, cưới xong đêm trước, sáng hôm sau đã vác mặt ra thao trường cùng anh em lăn lộn bùn đất.
Cả đám lính đều lén lút rỉ tai nhau rằng đội trưởng Cao cực kỳ bất mãn với cô vợ thế mạng này, mấy ngày trước lễ cưới mặt anh lúc nào cũng đen như đít nồi, đằng đằng sát khí.
Thế mà kỳ lạ thay, chỉ mới qua một đêm tân hôn, thái độ của Cao Nghị đã quay ngoắt 180 độ. Chẳng những hết giờ là cuống cuồng chạy về nhà, mà cả buổi sáng nay trên thao trường, gương mặt luôn nghiêm nghị ấy lại phảng phất một vẻ thỏa mãn đến kỳ lạ, lâu lâu khóe môi lại vô thức nhếch lên một nụ cười cực kỳ dâm đãng.
Cậu tân binh chớp chớp mắt buồn bực: “Lấy vợ vào ảnh hưởng đến con người ta dữ vậy sao?”
Một đồng đội lớn tuổi đã có vợ đi ngang qua, vỗ mạnh lên vai cậu lính trẻ, nháy mắt ái muội: “Đội trưởng đây là vội vã về để cày cuốc ôm vợ đó! Mấy chú em còn non lắm, cứ đợi đến lúc nếm mùi đàn bà, biết thế nào là hơi ấm chăn gối rồi sẽ tự hiểu thôi!”
Cậu tân binh tuổi đời mới mười bảy bẻ gãy sừng trâu, tuy chưa rành đời nhưng nghe đến chuyện vợ chồng thì cũng lờ mờ hiểu ra, mặt đỏ bừng, đưa tay vò đầu cười ngây ngô hùa theo.
Cao Nghị rảo bước với tốc độ hành quân, rất nhanh đã đứng trước cửa phòng mình. Trong đầu anh đinh ninh rằng, sau một đêm bị anh chà đạp không thương tiếc, chắc hẳn giờ này Mạn Nhu vẫn còn đang mềm nhũn nằm khóc rưng rức trên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận