Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tấm gương phản chiếu một cảnh tượng dâm mĩ đến cực điểm.

Cô gái trong gương bị giày vò đến sắc mặt đỏ bừng, mái tóc đen mượt bết mồ hôi. Người đàn ông đè lên người cô, vừa mạnh mẽ thúc hông, vừa cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa trắng hồng, mút vào miệng mà nhấm nháp. Khoái cảm liên tục đánh úp khiến Thịnh Hạ gần như quên mất thực tại. Bụng dưới co rút, cô hét lên đầy thỏa mãn: “Ha… a… a a a…”.

Quy đầu của người đàn ông được bao bọc bởi lớp thịt mềm ấm nóng, anh ta gầm lên một tiếng khàn khàn, bóp mông cô, thúc vào càng nhanh, càng mạnh. Dư vị cao trào vẫn còn đó, Thịnh Hạ lại bị anh ta đâm cho đến lần lên đỉnh tiếp theo. Lần này, anh ta cũng thuận theo cô mà bắn ra.

Hơi thở cô còn chưa kịp ổn định, Lạc Hàn Đông đã kéo cô dậy, ép cô áp sát vào tấm gương soi cỡ lớn.

Tấm kính lạnh như đá lập tức chạm vào da thịt nóng hổi. Thịnh Hạ rùng mình, da gà nổi lên khắp người. Nhưng ngay giây sau, hơi nóng hừng hực từ sau lưng đã ập tới, khiến da đầu cô tê dại.

Một tay anh ta giữ chặt gáy cô, ép cô phải đối diện với hình ảnh của chính mình trong gương. Tay còn lại ôm lấy vòng eo thon, nâng cặp mông cong vểnh của cô lên, rồi đỡ lấy côn thịt, nhấn sâu vào cơ thể cô từ phía sau.

Thịnh Hạ chống hai tay lên gương, nhìn thấy cận cảnh cơ thể đỏ ửng của mình đang bị người đàn ông thúc vào. Cô không chịu nổi, khóc nấc lên.

“Đồ lừa đảo!” Cô thét lên, cơn phẫn uất bùng nổ. “Anh nói sẽ đưa tôi đi… Anh nói dối!”.

Người đàn ông phía sau bỗng cứng đờ. Lý trí của anh ta dường như đã quay lại một chút. Anh ta gồng mình, cố gắng rút vật nam tính ra khỏi người cô.

Nhưng khi vừa rút ra được một nửa, tầng tầng lớp lớp vách thịt mềm mại, ấm nóng như vô số cái miệng nhỏ, không ngừng mút lấy, níu kéo anh ta. Cảm giác sung sướng đó khiến thắt lưng anh ta run lên. Cơ thể, một cách vô thức, lại đâm mạnh vào.

Bên trong quá chặt, quá ấm. Anh ta không thể kiềm chế được nữa.

Anh ta cúi đầu, hôn lên sống lưng ướt đẫm mồ hôi của cô. Đôi mắt đỏ ngầu dần dần bị bóng tối của dục vọng chiếm lấy hoàn toàn. Anh ta liếm mút chiếc gáy mỏng manh, rồi nhắm mắt lại, thuận theo bản năng mà thúc mạnh vào sâu hơn.

Trước khi ý thức của Thịnh Hạ hoàn toàn chìm vào hỗn loạn, cô chỉ cảm thấy người đàn ông vẫn đang không ngừng ra vào. Nơi đó của cô như sắp sưng tấy, sắp nổ tung. Cô rơi nước mắt, khóc không thành tiếng. Mí mắt nặng trĩu. Cuối cùng, cô bị anh ta giày vò đến lịm đi.

Không biết qua bao lâu.

Cô mơ màng mở mắt. Bên ngoài tối đen. Cô lại chìm vào giấc ngủ. Lần nữa mở mắt, vẫn là một màu đen đặc quánh.

Lần này, cô nhận ra. Không phải trời tối. Mắt cô lại bị bịt lại.

Cô đang ở trên xe. Tiếng Oai Chủy Lục đang nói chuyện bằng một thứ ngôn ngữ địa phương quái đản.

Cửa xe mở ra. Cô bị ai đó lôi ra ngoài, vác lên vai. Tiếng cửa mở kẽo kẹt. Cô bị ném lên một thứ gì đó mềm mềm.

Tấm vải đen bị giật xuống.

Thịnh Hạ hoảng hốt mở to mắt. Một khuôn mặt xa lạ, gớm ghiếc đang dí sát vào cô. Gương mặt đó đầy những vết sẹo lở loét, mưng mủ.

Cô thét lên kinh hoàng, lùi lại, nhưng gã đàn ông đã giữ chặt chân cô. Nước miếng của gã ta nhỏ giọt xuống giường, miệng cười “hà hà”. Gã nói gì đó, thứ ngôn ngữ mà cô không hiểu.

Cô run rẩy. Cô đoán gã đang nói cô xinh đẹp.

Cô quay người muốn chạy, nhưng tay chân đều đã bị trói chặt. Cô nhìn quanh. Đây là một căn nhà ở nông thôn, cũ nát, dột nát. Ga trải giường bốc lên mùi ẩm mốc hôi thối.

Anh Đông đâu? Tại sao cô lại ở đây?.

Nước mắt cô lại trào ra. Gã đàn ông trước mặt cười dâm đãng, cởi phăng chiếc quần dài. Bên trong, gã ta không thèm mặc quần lót. Bộ phận sinh dục xấu xí, thâm đen, nổi đầy mụn, phơi bày ra trước mắt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận