Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Của Sói
Ánh hoàng hôn lộng lẫy đã bị bọn họ vứt ra sau đầu. Ngay giây tiếp theo, anh nghiêng người, đè cô lên thân cây xù xì. Anh không đợi cô từ chối hay là đồng ý, đôi môi nóng bỏng của anh đã dán chặt lên cánh môi cô, nhẹ nhàng cắn mút một cái.
Cô hơi nghẹt thở, mắt trừng to, chỉ kịp nhìn thấy anh đã nhắm chặt mắt lại, điên cuồng hôn cô.
Anh không có bất cứ kỹ năng hôn nào cả. Anh chỉ dựa vào bản năng nguyên thủy nhất mà vội vã chiếm đoạt cô. Chỉ liếm mút cánh môi thôi hình như hoàn toàn không đủ. Anh vươn một tay nhấc cằm cô lên, giọng trầm khàn, như ra lệnh: “Ngoan, há miệng ra.”
Cô cũng đã động tình. Bị hơi thở đàn ông của anh bao phủ, cô nghe lời, mặc cho anh sai bảo.
Trần Chiêu Hàn dường như đã hạ quyết tâm muốn cô ngay tại chỗ này. Lực đạo của nụ hôn này hoàn toàn khác với cái chạm phớt qua đêm hôm qua. Một tay anh đỡ lấy sau gáy cô, giữ cô cố định. Cái đầu lưỡi ẩm nóng của anh lập tức chui vào, vừa chạm đến chiếc lưỡi ẩm ướt, mềm mại của cô, lý trí của anh bắt đầu mất kiểm soát.
Anh mút vừa sâu vừa vội. Đầu lưỡi anh như một mồi lửa, châm hỏa khắp nơi trong khoang miệng cô. Răng môi anh bao bọc lấy đôi môi ngọt ngào, mềm mại của cô gái, mút ra mút vào hết lần này đến lần khác, mang theo một sự tàn bạo muốn ngừng mà không được. Anh hôn gấp gáp đến mức có tận mấy lần, sống mũi cao thẳng của anh va mạnh vào mũi cô.
“Ưm~~” Toàn bộ thần kinh của Từ Tư Nhan tê dại, giống như sắp bị đốt cháy khét. Anh đến quá đột ngột, không chừa cho cô bất cứ một đường lui nào, giống như một ngọn lửa hừng hực đã ấp ủ từ rất lâu, lốp bốp, lốp bốp, muốn thiêu cháy cô ra tro.
Cô bị ép phải hít thở cái hơi thở thuộc về riêng anh. Đầu lưỡi cô bao bọc lấy hương vị đàn ông nhàn nhạt, vừa có chút mùi rêu, vừa có chút mùi hoang dã, khiến người ta say mê. Bên tai cô toàn là tiếng hôn dồn dập, ướt át, mang theo sự động tình rõ rệt của anh. Cô không dám nhắm mắt lại, cô sợ một khi nhắm mắt, bản thân sẽ ngạt thở mà chết chìm trong lồng ngực anh.
Vẻ ngoài của anh rõ ràng rất tuấn tú, khi cười lên thậm chí còn có phần ôn hòa. Nhưng hiện tại, anh giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Hai tay cô bấu chặt trên vai người đàn ông. Đó không phải là muốn đẩy ra, mà là sự tác động trên sinh lý khiến cô không thể không níu lấy một thứ gì đó, mới không bị mất phương hướng trong cơn cuồng phong này.
Hôn đến cuối cùng, Trần Chiêu Hàn gần như quỳ rạp giữa hai chân cô, giống như một tín đồ thành kính nhất, mắt nhắm chặt, cả người đắm chìm trong sự dâng hiến mà cô dành cho anh. Cô cảm nhận được rất rõ ràng cái cỗ dục vọng đang căng chặt, cứng rắn và hung mãnh trên người anh. Trái tim cô như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Thân lưỡi cô bị anh mút đến tê dại. Cô nghe thấy anh đang dùng lưỡi mình câu lấy lưỡi cô, quấn quýt trái phải, phát ra thứ âm thanh ướt át khiến người ta mặt đỏ tim đập. Một dòng điện tê dại chạy dọc qua da đầu, lan ra khắp cơ thể. Cô ngạt thở đến mức nhịp tim không thể khống chế mà tăng tốc, quyện chặt vào anh. Từ Tư Nhan chưa từng hôn môi, càng không biết làm thế nào để lấy hơi khi bị hôn cuồng nhiệt như vậy.
Càng về sau, hô hấp của cô càng thêm khó khăn. Cô vô thức kháng cự, đẩy anh ra. Cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt của cô, người đàn ông lỡ tay siết cằm cô đến phát đau. Cô ra sức đấm nhẹ vào ngực anh.
Và rồi, cuối cùng anh cũng dừng lại màn cướp đoạt từ một phía này, lưu luyến rời khỏi môi lưỡi của cô. Cả hai người đều có chút thiếu oxy, thở hổn hển.
Trần Chiêu Hàn không buông cô ra. Anh áp trán mình vào trán cô, chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ vào mũi của cô. Anh hít thở nặng nhọc, sự xâm lược tỏa ra từ cơ thể anh dần dần chìm xuống đáy vực. Hơi thở của anh từ gấp gáp trở về chậm rãi, giống như đang xoa dịu cô, mà cũng giống như đang tự khống chế bản thân mình.
Trên mặt cô gái đã nhuộm một màu ráng chiều nóng hổi. Cô hít thở khó khăn, nhìn thẳng vào anh. Trong đôi mắt ẩm ướt ấy đã pha lẫn ngọn lửa dục vọng vừa bị anh khơi lên. Cô không nhịn được mà nhấc tay lên, sờ lên mặt anh: “Anh… sao thế?”.
Người đàn ông mở mắt ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang mơn trớn của cô, lật lại, đặt nó vào trong lòng bàn tay mình. Anh cúi đầu, đặt xuống đó một nụ hôn. “Anh dọa em sợ rồi.” Anh giống như đang hỏi, mà lại giống như đang khẳng định. Âm giọng của anh khàn đặc vô cùng, giống như cơn khát không được giải tỏa giữa đỉnh điểm của dục vọng. Từ Tư Nhan nhìn thẳng vào mắt anh. Những tơ máu đỏ sẫm còn chưa kịp tan hết, đôi mắt đen của anh sâu thẳm như tro tàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận