Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Anh không tránh né em mãi được đâu, Mộ Thần!” Mục Tử Yên rít lên sau lưng anh.
Buổi trưa, Lâm Nhạc tranh thủ bắt taxi về khách sạn để xem chừng hai đứa nhỏ. Thấy hai bảo bối ngoan ngoãn ăn uống, cô mới yên tâm quay lại công ty.
Nhưng trớ trêu thay, trên con phố sầm uất ngập nắng, ánh mắt cô vô tình va phải hai bóng dáng quen thuộc đang bước ra từ một nhà hàng Pháp sang trọng. Là Mộ Thần và Mục Tử Yên. Nam thanh nữ tú đi cạnh nhau, trông thật xứng đôi vừa lứa, thật mặn nồng hạnh phúc.
Bước chân Lâm Nhạc khựng lại. Lồng ngực cô bỗng dưng co thắt, một cỗ chua xót trào dâng chẹn đắng cổ họng. Bảy năm trời đằng đẵng nếm mật nằm gai nơi xứ người, cô ngỡ mình đã khóa chặt đoạn tình cảm trái luân thường đạo lý ấy vào dĩ vãng. Nhưng không, tình yêu đầu đời tuổi mười tám quá đỗi cuồng nhiệt và bi thương ấy đã ăn sâu vào máu tủy. Nhìn anh bên người khác, tim cô vẫn rỉ máu đầm đìa.
Từ bên kia đường, trực giác nhạy bén mách bảo Mộ Thần có người đang nhìn trộm mình. Anh nhíu mày, đưa đôi mắt sâu thẳm quét về phía lề đường đối diện.
Giật thót tim, Lâm Nhạc vội vàng luống cuống lôi chiếc kính râm to bản trong túi xách đeo lên che khuất nửa khuôn mặt, cắm cúi quay gót bước nhanh vào dòng người hối hả.
Bóng dáng thon thả, quen thuộc đến ám ảnh ấy đập vào võng mạc Mộ Thần. Trái tim anh đập hẫng một nhịp. Anh lao ra khỏi cửa xe, vươn cổ nhìn theo, nhưng bóng người đã hòa lẫn vào biển người tấp nập.
“Nhạc Nhạc… Có phải cháu không?” Đáy mắt Mộ Thần cuộn trào một nỗi đau nhức nhối. “Bảy năm rồi… cháu yêu gã đàn ông đó đến mức tàn nhẫn gạch bỏ người chú này khỏi cuộc đời cháu sao?”
“Thần, có chuyện gì vậy anh?” Mục Tử Yên bước tới, lay nhẹ tay anh.
Mộ Thần bừng tỉnh, dẹp bỏ mớ hỗn độn trong đầu, lạnh lùng rút điện thoại ra: “Không có gì. Cô về trước đi, tôi có việc. Tài xế Lưu, đưa Mục tiểu thư về.”
“Thế còn anh?”
“Trình Dư sẽ đến đón tôi.”
Mặc kệ ả ta vùng vằng, Mộ Thần đứng im lặng dưới bóng râm, bấm số gọi trợ lý.
Đầu dây bên kia, Trình Dư đang ở trụ sở MT, báo cáo rằng vẫn chưa gặp được Helen do cô đang nghỉ trưa. Mộ Thần bực dọc ra lệnh: “Tôi đang ở gần đó, lái xe qua đón tôi ngay, chuyện bàn giao thiết kế để sau.”
Nhận lệnh, Trình Dư ba chân bốn cẳng lao ra khỏi cửa sảnh MT. Do quá vội vàng, cậu va sầm vào một cô gái đang đi hướng ngược lại.
“Tôi xin lỗi, cô có sa…” Lời xin lỗi của Trình Dư mắc nghẹn ở cổ họng khi nhìn rõ khuôn mặt người đối diện. Cặp mắt cậu trợn ngược, lắp bắp:
“Lâm… Lâm tiểu thư! Trời đất ơi, đúng là cô rồi! Bảy năm qua cô đã đi đâu vậy? Chủ tịch tìm cô sắp phát điên rồi cô có biết không?”
Lâm Nhạc thót tim. Nhận ra Trình Dư, nhưng trí óc cô cảnh báo tuyệt đối không được thừa nhận. Nếu để Mộ Thần biết cô về nước, anh chắc chắn sẽ trói buộc cô lại. Làm sao cô chịu đựng nổi cảnh chung chạ dưới một mái nhà với anh và cô vợ sắp cưới, rồi còn chuyện hai đứa trẻ này nữa, cô giấu thế nào đây?
Cô ép mình đóng vai người dưng, lạnh lùng hất cằm: “Này anh kia, anh nhận nhầm người rồi. Tôi không phải là Lâm Nhạc gì đó. Phiền anh tránh đường.”
“Sao cô có thể không nhận ra tôi? Tôi là Trình Dư, trợ lý của Mộ tổng đây! Mới bảy năm mà cô quên sạch rồi sao?”
“Tôi nhắc lại, tôi không quen anh. Tránh ra, nếu không tôi gọi bảo vệ đấy!”
Giọng điệu lạnh nhạt, xa cách của cô khiến Trình Dư ngẩn tò te. Chẳng lẽ cô ấy mất trí nhớ? Hay thực sự trên đời có người giống người đến vậy? Chợt nhớ ra ông sếp “Diêm Vương” đang chờ, cậu đành gãi đầu, vội vã chạy ra bãi lấy xe.
Vừa đỗ xe trước mặt Mộ Thần, Trình Dư đã bị hàn khí từ anh dội cho buốt gáy. Mộ Thần kéo cửa xe ngồi vào, mặt đen như đít nồi: “Cậu lề mề cái gì thế hả?”
“Chủ tịch bớt giận, ban nãy ở sảnh tôi lỡ va phải một người nên nán lại chút…” Trình Dư vừa nổ máy vừa liếc trộm sếp qua gương chiếu hậu.
“Lái xe về công ty đi.” Mộ Thần mệt mỏi xoa ấn đường.
“Dạ… nhưng chủ tịch, cô gái lúc nãy tôi gặp, cô ấy…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận