Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vì sao, lão công,em cái gì cũng chưa làm.”

Không đợi cô nâng đầu lên, hắn đột nhiên dán sát đến ức hiếp ấn xuống cổ cô, nhìn đến hai mắt vì tức giận mà đỏ ngầu , gân xanh trên trán cũng nổi lên , là khuôn mặt làm người sợ hãi , đáy lòng cô lập tức vô cùng hoảng loạn, hít thở không thông trong tâm chạm rãi nổi lên xem thường.

“Tôi cảnh cáo em Miêu Vãn, không cần tự cho mình là đúng, là tôi cho phép em ở bên cạnh không cần kiêng nể gì, nhưng mọi việc đều phải có quy củ! Lần này tôi cảnh cáo em, lần sau, tôi sẽ trực tiếp cạy miệng của em ra, nếu còn không nói, tôi đánh đến mặt em biến dạng cũng khong dừng tay!”

“Ô……”

Dùng hết toàn lực cũng không kìm được tiếng khóc, từ kẽ răng run rẩy tràn ra, hắn thật sự thật đáng sợ, hai mắt trừng lên như muốn đem cô ăn tươi nuốt sống, đôi tay kia bóp càng ngày càng chặt, gân xanh trên mu bàn tay cùng cánh tay cũng nổi lên, cơ bắp toàn thân căng chặt.

Trước khi làm cô nghẹt thở , giây tiếp theo hắn buông cô ra, hốt hoảng ghé vào trên giường ho khan, nước mắt nước miếng cũng chảy ở trên giường, thiếu chút nữa là chết dưới tay hắn.

Phòng bị khóa chặt,cô liền bị nhốt trong phòng ngủ không thể ra. ngoài

Thời điểm hắn không ở nhà,sẽ có ngườ làm đem đồ ăn đặt ở cửa, lại gõ lên cửa hai tiếng sau đó liền rời đi, ở cửa đứng có hai gã bảo tiêu mặc tây trang màu đen, bên tai treo tai nghe, giám sát cô ăn cơm cùng nhất cử nhất động của cô.

Tấm card mà Tô Nhạc đưa cho cô kia, cô đã tìm thật lâu, tìm rất nhiều lần trong quyển sách kia vẫn không có, giống như bị tan biến trong hư không rồi.

Lại đem quyển sách lật lại từ đầu đến đuôi, ở một trang kép ở tầng không gian chính giữa thấy được một ít tàn tro màu trắng.

Thoạt nhìn không thể có khả năng này, nhưng cũng chỉ có thể lý giải bằng cách nói như vậy–tấm card kia cũng không phải là một tấm card bình thường, bị kẹp lấy thì sẽ tự hủy sao?

Ngày thứ tư bị nhốt lại , vết thương trên mặt đã tốt lên không ít, Tạ Viễn Lâm mang the cô đi ra ngoài, thế mà lại đến buối đấu giá mảnh đất mà Tô Nhạc vẫn luôn tâm tâm niệm niệm muốn kia.

Là ban tổ chức, Tạ Viễn Lâm ngồi ở hàng ghế đầu, cô ngồi ở bên người hắn, bốn phía truyền đến áp lực rất lớn, những ánh mắt đó đè ép làm cô thở không nổi, mặc dù trên người có trang phục hoa lệ, cũng cảm thấy cô cùng nơi này không thể hòa hợp với nhau.

Thấy cô khẩn trương, hắn nắm tay của cô, quay đầu ánh mắt trấn án nhìn về phía cô không tiếng động an ủi .

“Em sợ hãi cái gì?”

“Em, em không có sợ hãi, lão công, em không muốn tham gia những trường hợp thế này, áp lực thật lớn.”

“Em là của lão bà của anh, có quan hệ vợ chồng được pháp luật bảo vệ, vì sao lại áp lực? Trừ phi, em không muốn đem quan hệ vợ chồng của chúng ta công khai?.”

“Không phải, em không có ý này.”

“Vậy thu hồi khẩn trương của em lại, ngồi cho tốt!”

Ngữ khí có vài phần hung dữ , làm hô hấp cô nghẹn lại , trên mặt cầm lòng không đậu lộ ra ủy khuất, chỉ nghe tiếng nói âm trầm của người đàn ông kề sát tai nói.

“Nếu vẻ mặt chịu khi dễ này của em mà bị truyền thông chụp được, tôi sẽ đem mặt em đánh ,dạy em học cách chỉ có thể cười.”

Không ai có thể phát hiện được sự sợ hãi của cô lớn cỡ nào, khóe miệng gian nan mà gợi lên tươi cười cứng đờ, nhìn về phía đài đấu giá, nụ gượng cười này cô cũng đã rất nỗ lực, lộ ra bộ dáng tươi cười cùng hắn thân mật .

Cô không nhìn ra phía sau, nhưng có thể xác định được hôm nay Tô Nhạc cũng tới, mảnh đất mà anh ta nhìn trúng được đấu giá cuối cùng , cũng có vài mảnh đất Tô Nhạc nhìn trúng nhưng vô luận là nâng giá cao như thế nào cũng không chiếm được , không mua được cũng đành từ bỏ, dù sao những mảnh đất này cũng chỉ là như đi dạo ngang qua thích thú một chút, có thì tốt không có cũng không sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận