Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu lúc này cô một mình ở với tên này cô khẳng định sẽ không mắng như vậy, nhưng có Chu Tri Tu che ở trước mặt hắn muốn đánh thì Chu Tri Tu bị đánh trước, cho nên cô lên trước mắng xong lại tránh ra phía sau Chu Tri Tu.

Chu Tri Tu nhìn cô không nói gì, anh đưa mắt nhìn về phía tên đàn ông kia: “Đi ra ngoài.”

“Không phải chứ, tôi nói cô ta có bệnh mà anh còn muốn ở bên cô ta sao?” Người đàn ông này có chút kinh ngạc. Hắn cho rằng chỉ cần nói hết sự thật Bùi Kiểu là dâm phụ thì Chu Tri Tu sẽ chung thuyền với hắn.

“Đừng ép tôi động thủ.”

Người đàn ông này làm buôn bán không nghĩ sẽ đắc tội với loại người như Chu Tri Tu, quay đầu trừng mắt nhìn Bùi Kiểu một cái, ấn thang máy rời đi.

Rất mau cửa thang máy đóng lại.

Không gian chật hẹp, bầu không khí ngột ngạt, trước mặt Bùi Kiểu là lưng Chu Tri Tu.

Cô ngửi được mùi dục vọng ở trên người anh —— mùi nước hoa, mùi mồ hôi, mùi của áo mưa (bcs), mùi tinh dịch anh và cả mùi nước rửa tay của khách sạn, tất cả hợp thành một mùi hương của dục vọng.

“Cảm ơn anh đã giải vây giúp tôi.” Bùi Kiểu nói.

Nói xong cô quay mặt đi, trong lòng khó chịu mà rên rỉ một tiếng.

Lại bắt đầu nữa rồi.

Cái cơ thể dâm đãng này của cô.

Chỉ cần ngửi được mùi hương trên người Chu Tri Tu, bên dưới cô liền phun ra một thứ chất lỏng dính dính.

Tên đàn ông đó nói không sai, cô đúng là một dâm phụ, cô phải ngủ với nhiều đàn ông mới có thể sống được.

Có một chỗ khác, đó là đàn ông cho rằng “dâm phụ” là xấu.

Còn cô thì lại cảm thấy nó chỉ là tính từ, không có bất kỳ ý nghĩa đặc biệt gì.

Cô đã sớm bước qua cái tuổi đeo gông xiềng đạo đức vào mình.

Nhịn không được vậy đành chịu thôi.

Cô duỗi tay ôm lấy eo Chu Tri Tu, dùng mặt cọ vào chiếc áo khoác mềm mại phẳng phiu của anh: “Trưa mai mới trả phòng…… Nếu chiều nay anh không có việc gì, không bằng chúng ta trở về phòng đi?”

Chu Tri Tu nắm lấy tay cô, xoay người, cúi đầu nhìn về phía cô.

Ánh mắt anh rất lạnh lùng đầy ý dò xét, cái trán cùng lỗ tai lại đỏ bừng tượng trưng cho ham muốn dục vọng, như thể anh vẫn còn đang đắm chìm trong cuốc làm tình vội vàng khi nãy.

Mà cho là cô cảm thấy nó vội vàng đi, vậy còn anh, sao anh lại lưu luyến như vậy?

Chu Tri Tu dùng hành động thay cho câu trả lời, anh nghiêng người ấn nút mở cửa.

Thang máy lại lần nữa mở ra.

Lần thứ hai còn ăn khớp hơn so với lần đầu tiên.

Bùi Kiểu không hay tưởng tượng tự luyến nhưng hành động của Chu Tri Tu thật sự quá khiến cho người ta phải tưởng tượng.

Vừa vào cửa anh đã giữ cằm cô, hôn lên môi cô, dùng sức mút vào đầu lưỡi, vừa giống như chưa từng nếm qua đầu lưỡi của phụ nữ vừa giống như rất say mê thân thể không có gì đặc biệt của cô.

Bùi Kiểu bị anh hôn đến nước đều chảy, túm cổ áo anh hận không thể khỏi mang áo mưa trực tiếp ngồi lên dương vật anh.

Nói thật cô cũng tính làm như vậy. Chu Tri Tu không giống như có bệnh lây qua đường sinh dục, cô thì vẫn luôn uống thuốc tránh thai, lỡ có làm mà không mang áo cũng không có ảnh hưởng gì.

Chu Tri Tu kéo cô trở về.

Anh như đang tức giận, sắc mặt hung bạo nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết, màu đỏ giữa chân mày càng hiện rõ, cả người mang theo cảm giác chất xa cách khó tả. Như bức tranh đỏ đen, màu đen của sự cấm dục hoà trộn với màu đỏ của tình dục trở thành mê loạn mà điên cuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận