Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Sẹo Kinh Hoàng
Ánh mắt Từ Lễ Khanh lóe lên một tia sắc lạnh: “Kẻ nào?”
Phúc Tài nuốt nước bọt, hạ giọng: “Là… Quản gia Lý Thông. Và… Ngũ di nương.”
Từ Lễ Khanh nhướng mày. Hắn biết Ngũ di nương lẳng lơ, nhưng hắn vẫn luôn nghĩ kẻ tư thông với nàng ta là Nhị thiếu gia.
“Bẩm, Nhị thiếu gia cũng có, nhưng Quản gia… cũng có.” Phúc Tài giải thích, “Phụ thân ngài… à, lão gia, trên giường có sở thích đặc biệt. Ngài ấy thích hành hạ nữ nhân. Ngũ di nương bị gọi đến hầu hạ, lần nào trở về cũng mình đầy thương tích. Quản gia Lý Thông thương xót, lại có tư tình, nên mới… mới ra tay.”
Từ Lễ Khanh cười lạnh. Sở thích đặc biệt? Hắn còn lạ gì. Những tiếng roi da, tiếng la khóc thảm thiết, những vết bỏng nến… Tuổi thơ của hắn đã lớn lên cùng những âm thanh đó.
“Tìm ra chúng rồi thì sao?” Phúc Tài hỏi.
“Mặc kệ chúng.” Từ Lễ Khanh nói, giọng điệu dửng dưng. “Dù chúng không ra tay, ta cũng không định để lão ta sống thêm.”
Phúc Tài cúi đầu lui ra. Nhưng vừa đến cửa, Từ Lễ Khanh lại gọi giật lại.
“Khoan đã.” Hắn trầm ngâm một lát. “Ngươi đi làm một việc…” Hắn ghé tai Phúc Tài, thì thầm một kế hoạch.
Hai ngày sau. Lại là buổi thỉnh an Đại phu nhân.
Oanh Oanh vẫn ngồi ở góc khuất. Đại phu nhân đang dạy dỗ các di nương. Bỗng, một nha hoàn bưng trà đi tới, không biết vô tình hay cố ý, trượt chân.
“Á!”
Cả ấm trà nóng hôi hổi hất thẳng vào người Ngũ di nương.
“Aaaaa! Bỏng ta!” Ngũ di nương hét lên thất thanh, vội vàng đứng bật dậy. Nàng ta hoảng hốt xốc tay áo lụa của mình lên để xem vết bỏng.
Và chính lúc đó, Oanh Oanh đã nhìn thấy.
Những người khác có lẽ đã quen, nhưng Oanh Oanh thì không. Dưới lớp áo lụa mỏng, cánh tay của Ngũ di nương không còn là da thịt. Đó là một mớ bầy nhầy, chằng chịt những vết sẹo cũ mới, lồi lõm, thâm tím. Những vết lằn roi, những vết tròn như bị nến đốt…
Oanh Oanh cảm thấy dạ dày mình lộn lên. Nàng vội bịt miệng, cố ngăn cơn buồn nôn. Nàng kinh hãi nhìn người đàn bà đang la lối kia, rồi nghĩ đến bản thân mình. Nếu đêm đó lão gia không ngã xuống… có phải nàng cũng sẽ…
Đêm đó, Oanh Oanh lại phải ra ngoài để đo kích cỡ may y phục mới (dù nàng biết sẽ chẳng có y phục mới nào cho mình). Trên đường về, đi ngang qua hòn giả sơn, nàng lại nghe thấy những âm thanh quen thuộc.
Tiếng rên rỉ dâm đãng. Tiếng da thịt va chạm bồm bộp.
“…A… Nhị thiếu gia… ngài thật lợi hại… Ngũ di nương sắp… sắp chết dưới tay ngài rồi…”
Oanh Oanh cứng người. Là Ngũ di nương. Và… Nhị thiếu gia Từ Lễ Phong! Nàng kinh tởm. Người đàn bà vừa bị cha hắn hành hạ, giờ lại đang nằm ngửa dưới thân con trai hắn.
Nàng vội vàng quay người, muốn chạy trốn khỏi cái nơi loạn luân bệnh hoạn này.
Nàng lùi lại, và đâm sầm vào một bức tường thịt.
Một bàn tay khổng lồ, lạnh như thép, bịt chặt lấy miệng nàng, ngăn tiếng hét sắp bật ra.
Là Đại thiếu gia. Hắn đã đứng đó từ bao giờ.
Hắn kéo nàng vào một góc tối khác, ép nàng vào vách đá. Tiếng rên rỉ dâm đãng của đôi nam nữ kia vẫn vọng lại, như một bản nhạc nền quái đản.
Hắn không buông nàng ra. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi của nàng. Hắn thấy nàng đang run rẩy khi nghe những âm thanh kia. Hắn thấy nàng liếc nhìn về phía Ngũ di nương với ánh mắt kinh hoàng.
Hắn ghé sát vào tai nàng, hơi thở lạnh lẽo của hắn phả vào vành tai nhạy cảm. Giọng hắn trầm thấp, như một lời nguyền rủa:
“Ngươi đã thấy vết sẹo của ả. Ngươi cũng nghe thấy ả đang sung sướng thế nào.” Hắn dừng lại, rồi hỏi một câu khiến máu trong người Oanh Oanh đông cứng lại. “Ta hỏi ngươi… ngươi có sợ đau không?”
Nàng lập tức liên tưởng. Chẳng lẽ… Nhị thiếu gia cũng có sở thích bệnh hoạn giống cha hắn?

Bình luận (0)

Để lại bình luận