Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con có ý gì?”
Trình Trường An nhướng mày, cầm tờ đơn từ chức lên xem lướt qua, sắc mặt âm trầm hỏi cô. Không khí trong xe bỗng chốc trở nên ngột ngạt, tài xế phía trước cũng không dám thở mạnh.
Thành tích của cô không thể coi là đặc biệt xuất sắc hay đột phá, nhưng trong mắt Trình Trường An, một người vốn không có đam mê kinh doanh, bị ép buộc vào nghề mà lại có thể làm ra được thành tích này quả thật không tồi, rất đáng khen ngợi. Nếu bỏ qua tình cha con để đánh giá khách quan thì cũng được xem như trên mức trung bình, có tiềm năng kế thừa.
Nhưng đột nhiên cô lại như phát bệnh, một đường đuổi từ Tô Châu đến Thượng Hải, lấy cớ báo cáo công việc nhưng thật ra là đến gặp ông để “từ chức”, để đình công?
26 năm cuộc đời, tuy cũng có lúc Trình Nặc phản nghịch nhỏ nhặt nhưng phần lớn thời gian đều nghe lời ba mẹ, là cô con gái ngoan ngoãn. Năm đó cũng vì một câu của Trình Trường An mà cô từ bỏ chuyên ngành sư phạm mình yêu thích, đến nước Anh xa xôi cách hàng ngàn cây số để theo học ngành tài chính khô khan… Thật ra trong thâm tâm, cô vẫn luôn muốn tranh luận thẳng thắn một lần với ba mẹ, sống cuộc đời của chính mình.
Giờ đã học thành tài, dù không thích ngành sản xuất này đi nữa nhưng cô cũng ép mình học hỏi nghiêm túc vì trách nhiệm gia đình. Không mong trở thành tinh anh trong ngành nhưng chỉ cần trở thành cánh tay phải đắc lực cho ba mình trong giới kinh doanh thăng trầm là được. Nhưng ông đã chạm vào giới hạn của cô.
Sự tình đến nước này, cô cũng hơi cứng họng, tim đập mạnh nhưng ánh mắt vẫn kiên định…
Trình Nặc không thể buông tay đoạn tình cảm này được. Nhớ ngày trước khi bị Điền Mục phản bội, dù có đau lòng đến chết đi sống lại nhưng khi đối mặt với hiện thực cuộc sống, cô đã nhanh chóng nghe theo lý trí liền từ bỏ… Cô không nghĩ mình là người khao khát tình yêu nam nữ đến mức mù quáng. Quan niệm này vẫn không đổi đến tận lúc cô trở về từ Anh.
Cho đến khi cô gặp lại thiếu niên nông thôn đó, dường như cô mới bắt đầu hành trình “trả nợ” và “yêu” thực sự.
Có lẽ là cảm động, cũng có lẽ là cô không muốn mắc nợ ân tình. Cho nên khi muộn màng nhận ra toàn bộ chân tướng sự việc năm xưa, cô mang theo cảm giác áy náy chủ động đi tìm anh… Nhưng càng đến gần anh, cô mới biết được anh luôn cố gắng vì cô chắn mọi sóng gió, chịu đựng mọi bất công, ngăn cô đối mặt với sự thật tàn khốc để cô được sống vui vẻ.
Có lẽ trong tình yêu của cô cũng có một phần cảm động lớn lao… Cô gái nhút nhát, luôn nghe theo ba mẹ hơn 20 năm qua lại vì tình yêu này mà không khoan nhượng, quyết đấu tranh đến cùng với cả thế giới, kể cả cha mình.
Nhìn đơn từ chức đột ngột xuất hiện, sắc mặt Trình Trường An âm trầm như nước. Không cần nghĩ nhiều cũng biết Trình Nặc vì cái gì, vì ai mà làm ra “vở tuồng” này.
Ông cũng không nói nhiều, bình tĩnh gấp tờ đơn lại, nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Nếu con muốn đi đến bước này thì ba cũng không ngại để con toại nguyện. Nhưng con phải hiểu cái giá phải trả. Con sẽ mất việc, và ba cũng sẽ không cho con lấy được bất kỳ cổ phần hay hoa hồng gì từ công ty. Con sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, không có sự hậu thuẫn của nhà họ Trình. Con nghĩ kỹ chưa?”
Trình Nặc bình thản nghe ông nói, không hề tỏ ra sợ hãi. Cô cũng không tranh cãi quyết liệt hay khóc lóc van xin với ba mình. Cô nhẹ nhàng trả lời ông: “Nếu ba đã quyết định như vậy thì con sẽ chấp nhận mọi hậu quả. Con có tay có chân, có kiến thức, con sẽ tự nuôi sống mình. Chuyện con quyết định cũng mong ông chấp nhận và tôn trọng.”
Loại phản kháng này không chỉ vì Hứa Đồng Chu, vì tình yêu… Cô càng muốn thoát khỏi sự kiềm chế, sắp đặt của Trình Trường An trong suốt 26 năm qua. Cuộc đời của cô, cô muốn tự mình kiểm soát, dù sướng hay khổ cô cũng cam lòng.
Lúc Hứa Đồng Chu gặp lại Trình Nặc đã là hai ngày sau. Mấy ngày nay gọi điện thì cô không nghe, nhắn tin không trả lời. Anh đến công ty tìm cũng không thấy người, nghe bảo cô đã nghỉ. Anh biết Phương Vân ở nhà cô nên không dám đến cửa quấy rầy, sợ làm cô khó xử. Anh không còn tâm trí đi làm bên xưởng xe nữa, xin nghỉ phép, ngày nào cũng đứng chờ ở chốt bảo vệ tiểu khu như một bức tượng, chỉ mong nhìn thấy bóng dáng cô đi ra đi vào.
Khi nhận được điện thoại của Trình Nặc hẹn gặp ở sảnh khách sạn cũ, Hứa Đồng Chu chạy như điên về đó. Mọi nỗi sợ hãi lo lắng cô bỏ rơi mình của anh đều tan biến khi nghe được giọng nói quen thuộc gọi “Chu Chu”.
Chị của anh không hề muốn bỏ rơi anh! Chị vẫn cần anh!
Trông cô tựa như rất mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt vẫn chưa tan hết, sắc mặt nhợt nhạt. Thấy anh chạy đến phía mình, cô đứng dậy đón anh. Không màng ánh mắt tò mò của người ra vào trong sảnh, cô lao vào vòng tay anh, ôm chặt anh, hôn môi anh ngấu nghiến trước bàn dân thiên hạ. Nước mắt nóng hổi của cô rơi xuống cổ áo anh, thấm vào da thịt.
“Hứa Đồng Chu, chúng ta kết hôn đi. Ngay bây giờ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận