Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần? Vì cái gì không cần?” Lục Thanh Hoài lạnh nhạt động tác lại dã man hơn một chút, như muốn đâm thủng cô nói:
“Em không phải cảm thấy anh lừa gạt em giẫm đạp em, anh khiến em như trở thành vật sở hữu sao? Em còn không phải đối đãi anh như vậy sao? Vậy em hiện tại còn cầu xin anh làm gì?”
“Tống Miên, bên cạnh anh, em tủi thân lắm sao? Là anh điểm nào làm sai hoặc là nói sai rồi sao?”
“Anh khiến em giống như vậy sở hữu ngoài thân…”
Cảm xúc của Lục Thanh Hoài đột nhiên bùng nổ, đôi mắt hắn bị che kín bởi những tơ máu, đôi mắt đỏ đến mức dọa người, cắn răng nhắc lại lời Tống Miên một lần nữa, trong giọng nói không biết tức giận chiếm nhiều hơn hay là tuyệt vọng chiếm nhiều hơn.
“Từ tình nhân trở thành đồ chơi, em luôn thích tự coi nhẹ bản thân đặt chính mình ở vị trí thấp hèn nhất, nhưng nếu anh thật sự đặt em ở vị trí đó, nếu anh thật sự chỉ là chơi đùa em, đối với em không có một chút tình yêu…”
Giọng nói của Lục Thanh Hoài chợt ngừng lại, ấn mạnh xương sườn cô hận không thể bẻ gãy từng cái, khiến cô sống sờ sờ mà bị đau đến chết: “Tống Miên, có phải chỉ vì em không ở cạnh anh ba năm nên hiện tại vẫn bình an vô sự ở chỗ này khiêu khích anh, em cho rằng anh vẫn là mềm lòng đối với ai?”
“Cho nên đâu? Cho nên hiện tại anh biến thành cái dạng này, đã chịu đựng rất nhiều tổn thương, bị nhiều tủi thân như vậy, anh còn phải cảm ơn em sao?”
Trên mặt Tống Miên vẫn tràn đầy nước mắt, hận ý kiên định như vậy, quả nhiên hắn vĩnh viễn không bao giờ hối cải, luôn luôn cao ngạo, máu lạnh như vậy.
“Bằng không?” Lục Thanh Hoài cười lạnh hỏi lại: “Anh đối xử với em như vậy còn không phải tự em tìm sao?”
Tống Miên mở to hai mắt, trừng mắt nhìn hắn không thể tin được.
Lục Thanh Hoài câu môi, lôi kéo cánh tay của cô kéo cô lên, vừa ôm lấy cô vừa tiếp tục làm tình, hắn bóp chặt cằm cô không kiên nhẫn hỏi lại: “Như thế nào, cảm thấy anh nói không đúng?”
“Nhưng nếu em sớm nhận ra rằng em mãi mãi thuộc về anh, nếu em không lựa chọn cách bí mật dậy học một mình, nếu em không dám chạy trốn, nếu em vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, thì có lẽ anh đã chọn cách đối xử với em nhẹ nhàng hơn, nhưng chính em…”
“Tống Miên, là chính bản thân em từ tay hủy đi sự tốt bụng và dịu dàng cuối cùng mà anh dành cho em, khiến anh trực tiếp dùng cách tàn nhẫn nhất để em đối mặt với con người thật của anh. Tại sao em một hai phải quật cường như vậy phải biểu hiện thống khổ như vậy muốn chạy trốn khỏi anh, Tống Miên đây tất cả đều là em tự tìm lấy, là em bức anh, hôm nay cũng như vậy…”
“Nếu em đã cố chấp ngoan cố, vậy anh sẽ nhổ từng chiếc gai nhọn của em, lấy số gai nhọn từng làm anh tổn thương trả lại hết cho em, nếu em khăng khăng muốn anh thả em vậy anh sẽ đánh gãy chân của em khiến đời này của em không thể rời khỏi đây dù chỉ là một bước. Nếu em muốn xóa hình xăm, thì anh sẽ xóa từng cái như em mong muốn, cho đến khi trên người em đầy những vết sẹo mới thôi.”
“Tống Miên, anh hết lần này đến lần khác thương tiếc em buông tha em, nhưng em cố chấp ép anh. Vậy thì như em mong muốn, mặc kệ là đối với em hay là với Mạnh Viễn, anh tuyệt đối sẽ không mềm lòng nữa, anh chỉ sợ em không thể kiên trì được bị anh chơi chết.”
“Bang” một tiếng, một cái tát giòn giã vang lên. Cái tát này của Tống Miên đã dùng hết toàn lực, tay của cô trong thời gian ngắn trở lên tê dại không còn cảm giác.
Mặt của Lục Thanh Hoài bị đánh lệch qua một bên, trên mặt hiện rõ dấu tay đỏ ửng, hắn nghiêng đầu rũ mắt không cử động.
“Lục Thanh Hoài, anh chính là tên súc sinh.” Đôi mắt Tống Miên đỏ bừng những lời nói ra từng chữ từng chữ đều mang đậm ý hận. Lục Thanh Hoài nâng lên mí mắt, ánh mắt nặng nề liếc nhìn cô một cái.
Hắn duỗi tay vuốt má Tống Miên, Tống Miên cũng không trốn tránh, mà hắn cũng không vuốt ve lâu, chỉ dùng đầu ngón tay xoa xoa vùng da dưới mắt cô.
Nước mắt trong suốt bám vào lòng bàn tay hắn, hắn trầm giọng nói:
“Tống Miên, em cảm thấy anh như thế nào cũng được. Nhưng em có chỗ nào tốt hơn để đi nào?”
Sắc mặt Lục Thanh Hoài ảm đạm, có chút chán nản, hắn vuốt ve gương mặt cô nhẹ giọng nói:
“Em nói anh nói “Anh tự hào về chân tình của em như một ưu thế để đánh giá” là để tổn thương em giẫm đạp em, nhưng em có từng nghĩ tới anh cuối cùng là kiêu ngạo vì cái gì không? Là vì có được chân tình của em hay là vì có ưu thế? Mà em, nếu không có những lời này, em cho rằng ngoại trừ em còn có ai dám đánh anh như vậy, dám mắng anh là súc sinh, là kẻ điên?”
“Bé cưng, em một bên cậy sủng mà kiêu một bên còn chỉ trích anh vì những điều này, em không cảm thấy chính mình thật dối trá sao?”
Đáy lòng Tống Miên dần trở lên lạnh lẽo, cả người mất hết sức lực, khiến cô thấy ác cảm từ trong xương cốt.
Cô nhắm hai mắt lại run giọng nói: “Đúng vậy, em chính là kẻ dối trá, cho nên em không yêu anh, anh cũng không cần cảm thấy đáng tiếc.”
“Có đáng tiếc không là anh định đoạt.” Lục Thanh Hoài lau mí mắt ướt át của cô, rũ mắt xuống giọng nhỏ giống như nói thầm, có chút thâm trầm: “Chỉ cần anh yêu em, chỉ cần anh không sống không bị thường…”
“Tống Miên, em là của anh, anh vĩnh viễn sẽ không bao giờ buông tay.”
“Nhưng thế nào mới là yêu?” Nghe thấy lời hắn nói vừa cố chấp vừa bệnh hoạn Tống Miên da đầu nổi lên một trận tê dại, hắn đột nhiên mở to mắt như sắp nứt ra nói:“Tống Miên, em luôn nói em yêu anh, nhưng cái gì mới là yêu? Em thì biết cái gì là yêu sao?”
“Tình yêu là sự chân thành, yêu là chân tình đổi lấy chân tình, yêu là tôn trọng và đồng hành, là quan tâm là tín nhiệm, nhưng anh thì làm cái gì? Lục Thanh Hoài, anh ngoại trừ ép buộc em, trừ bỏ cố chấp đoạt lấy và chiếm hữu, thì anh còn làm cái gì…”
“Câm miệng, Tống Miên em câm miệng!” Lục Thanh Hoài ngẩn người, ngay sau đó hốc mắt đỏ bừng, có chút trẻ con lại như tức hộc máu lạnh cắt ngang lời cô: “Con mẹ nó, tại sao anh phải ở đây nghe em nói yêu là gì, nếu em thật sự hiểu tình yêu như vậy, liệu em có bỏ qua 20 năm chung sống của chúng ta mà đi đến cái kết luận vô lý như vậy sao?”
“Đúng vậy, em không hiểu. Vậy chính Lục Thanh Hoài anh hiểu hay không…” Tống Miên cười khổ rơi nước mắt, gian nan mở miệng nói:
“Khi anh không biết quý trọng, khi anh cố ý dụ dỗ và thương tổn, khi anh tự mãn vì sự nhượng bộ của em, cho rằng sẽ không bao giờ mất đi em, yêu hay không yêu đã không còn quan trọng…”
Lục Thanh Hoài sửng sốt, khuôn mặt trở trắng bệch vành mắt đỏ lên đặc biệt rõ ràng. Ánh mắt hắn ánh mắt thất thần, lần đầu tiên hắn cảm thấy vô cùng bất bình, cũng lần đầu tiên dao động chính mình, hắn nghe được cô nói:
“Lục Thanh Hoài, anh thắng rồi, dưới tay anh em là bại tướng, luôn luôn là vậy, cho nên xin anh hãy buông tha em đi, xem như là lần cuối cùng thể hiện lòng tốt và sự thương hại với em được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận