Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc hơi đờ người, sau đó gật đầu: “Được.”

Bữa ăn khá hài hòa, Tiểu Ái Uyển rất hay nói, rất cởi mở và không ngừng nói trong suốt bữa ăn. Mặc dù cô bé vẫn không thể phát âm rõ ràng nhưng cô bé vẫn tiếp tục cố gắng giao lưu với Triệu Mạc

Triệu Mạc cũng rất kiên nhẫn, anh vẫn nghe cô bé nói, nhưng không thể ngừng nhìn Uyển Uyển.

Uyển Uyển lúc nào cũng tươi cười gắp đồ ăn cho anh, thỉnh thoảng còn giúp bé Ái Uyển lau miệng.

Ngô quả phụ cho Ái Uyển ăn, cũng không cần cô giúp.

Sau bữa ăn, Ngô quả phụ ôm Tiểu Ái Uyển và hỏi:

“Hôm nay Ái Uyển ngủ với bà ngoại nhé? Con hổ nhỏ mà bà nội mua cho con vẫn ở nhà bà ngoại.”

Bà Ngô đã dọn ra nhà thuê, Triệu Mạc đã sớm mua cho bà một tòa nhà, nằm trên con phố này và gần hơn, bởi vì Tiểu Ái Uyển là do Ngô quả phụ chăm sóc nên cô bé không phản đối việc ngủ với bà vào ban đêm.

Chủ yếu là Ngô quả phụ biết rằng lâu ngày không gặp còn hơn mới cưới và cặp vợ chồng trẻ này cần một chút không gian riêng tư vào ban đêm.

Triệu Mạc nghĩ rằng mẹ vợ rất biết cư xử, nhưng Ngô Uyển Uyển nói:

“Không sao đâu mẹ, con có thể tự chăm sóc cho con bé. Mẹ đã mệt mỏi cả ngày rồi, trở về và nghỉ ngơi đi.”

Nói xong định ôm lấy tiểu Ái Uyển trong lòng ngực bà Ngô.

Ngô quả phụ liếc nhìn Triệu Mạc, nói:

“Mẹ trông cháu nấu cơm thì mệt gì. Người thực sự mệt mỏi chính là Triệu Mạc, con đi hơn một tháng rồi đúng không? Con nên nghỉ ngơi thật tốt. Con lo chăm sóc chồng con đi.”

“Không sao đâu, con không để đứa nhỏ làm phiền anh.”

Ngô Uyển Uyển lấy một chiếc đèn lồng nhỏ cho Tiểu Ái Uyển chơi.

Triệu Mạc luôn cảm thấy rằng người vợ nhỏ của mình đã thay đổi và trở nên xinh đẹp hơn, nhưng cô ấy lại không tốt với anh nữa.

Anh chỉ có thể đồng ý với Uyển Uyển, nói:

“Mẹ, không sao, mẹ đi nghỉ ngơi đi. Chẳng qua là con đã lâu không gặp con gái, để con chơi với con bé nhiều hơn.”

“Được rồi, vậy hai vợ chồng nghỉ ngơi sớm đi, Tiểu Ái Uyển Uyển cũng chơi một ngày rồi, nên ngủ sớm.”

Ngô quả phụ giúp dọn dẹp bàn và về nhà mình, trong khi Ngô Uyển Uyển đang chơi với con, Tiểu Ái Uyển mặc dù chỉ mới hơn một tuổi nhưng cô bé rất dính người, một phút cũng không chịu tách ra.

Triệu Mạc cảm thấy mới vừa nhà đã bị bỏ qua một bên …

Thật vất vả Tiểu Ái Uyển mới đòi đi ngủ, Uyển Uyển trở lại phòng để dỗ dành cô bé, và Triệu Mạc đã bí mật theo cô ấy vào phòng.

Tiểu Ái Uyển rất dễ ru ngủ, đặt lên giường là bé đã ngủ thϊếp đi, Triệu Mạc thấy đứa trẻ ngủ say thì càng thêm can đảm, mấy tháng nay anh nhịn muốn chết.

Vừa vào sân, liền nhìn thấy Uyển Uyển mặc một bộ sườn xám thêu gấm màu đỏ, dáng người tinh xảo vô cùng hoàn mỹ, khuôn mặt ngây thơ giờ mê người hơn một chút, ngay cả nụ cười trong ánh mắt cũng rất hút người, không có mặt mẹ vợ, chắc anh không chịu được đè cô ra làm một lúc.

Triệu Mạc lên giường, nằm sau lưng cô và vòng tay ôm lấy cô.

“Đừng… Anh tắm chưa?”

Ngô Uyển Uyển đẩy người, nhỏ giọng hỏi anh.

“Ở khách sạn anh tắm qua rồi, mai lại tắm.”

Anh không nhịn được: “Uyển Uyển, để anh sờ đi, xem ngực em có lớn hơn không.”

“Đi tắm đi, nước nóng lạnh vừa đủ, mau đi tắm.”

Ngô Uyển Uyển đẩy anh với ý tứ rõ ràng.

Cho dù Triệu Mạc hơi không muốn, nhưng vừa mới trở về thời điểm, anh thật sự là rất muốn, nên chỉ có thể làm theo ý cô.

Thật ra trước khi về nhà, anh cố ý tắm rửa ở khách sạn, sau đó đi máy bay trở về, để vừa về đến nhà có thể làm cô vợ nhỏ của mình.

Thật không ngờ, cô vợ nhỏ quyến rũ còn bắt anh đi tắm.

Tắm thì tắm, Triệu Mạc dùng hết sức tắm rửa sạch sẽ, sau đó chạy vội về phòng, phát hiện Uyển Uyển đang ngủ ở bên ngoài, đứa nhỏ ngủ ở giữa, trên giường chỉ có một chỗ trống, giữa hai người ngăn cách bởi đứa nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận