Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Oa, mới sáng sớm đã được nhìn thấy hình ảnh kích tình như vậy để nâng cao tinh thần, thật là so sánh với uống cà phê Nestle còn hiệu quả hơn gấp trăm lần a.

Đó là một nữ tiếp viên hàng không, bởi vì cô ấy đang mặc trang phục của nữ tiếp viên, bên chân cũng là một chiếc vali kéo, cố gái ấy có dáng người rất tốt, vóc dáng cao gầy, tiền đột hậu kiều(trước sau lồi lõm), có thể coi như là điển hình của loại phụ nữ có dáng hình ma quỷ, gần như khiến mắt tôi mù lòa, đến nỗi tôi chỉ chăm chú xem thân hình của cô ấy mà không để ý tới dung mạo, mãi đến lúc cô gái đó quay đầu rời đi, tôi mới giật mình, thế nhưng không chú ý tới gương mặt người ta chút nào! Thật là thất sách quá, thất sách quá!

Bất quá nếu là một người phụ nữ có dáng người ma quỷ thì tôi nghĩ gương mặt của cô ấy chắc có lẽ không khác gì thiên sứ.

Nhưng mà, bốn người chúng ta rõ ràng đứng rành rành tại chỗ như vậy, cô gái kia vì sao không hề tò mò mà quay đầu nhìn qua một chút a? Chẳng lẽ tất cả chúng tôi đều là người vô hình cả hay sao, mặc dù ai cũng rất an tĩnh song nhìn người ta một cái cũng là một chuyện đáng bị nguyền rủa à?

Đợi đến lúc bóng dáng cô gái kia khuất dạng ở khúc quanh, người đàn ông ấy mới thoáng quay người lại, nhìn thấy chúng tôi liền mỉm cười đi về phía này.

Tốt lắm, thì ra chúng tôi không phải là người vô hình.

Người đàn ông kia đi đến trước mặt chúng tôi, đầu tiên là nở nụ cười hết sức thân thiện nói: “Chào mọi người, tôi là người mới đến đây hôm qua, tên Lưu Tuấn, từ nay sẽ là hàng xóm mới của các bạn, sau này xin chiếu cố nhiều hơn!”

Nhìn gần người đàn ông này, tôi không khỏi cố đè nén ý nghĩ muốn thét lên chói tai, anh ta xác định chính là người ngày hôm qua có vóc dáng rất mang tính nghệ thuật hay sao? Mặc dù vẫn là cái vẻ tang thương như thế, vẫn quần ngủ áo sơ mi như thường, nhưng mái tóc lộn xộn giờ phiêu dật tư nhiên, cái mái dài quá trán được kẹp lại gọn gàng, lộ ra vầng trán mắt to mày rậm, sống mũi cao thẳng không thay đổi, cằm sạch sẽ không chút râu ria, mặc dù đeo trên đầu cái kẹp tóc nhưng một chút cũng không hề mất đi khí chất, thậm chí còn nghệ thuật hơn rất nhiều, tuổi anh ta cũng thoạt nhìn không quá lớn, đoán chừng không kém Hàn Lỗi bao nhiêu đâu.

Được rồi, thật tâm bình luận mà nói, anh ta không phải là một người đàn ông tuấn mĩ, mặc dù ngũ quan đoan chính nhưng nhìn khá bình thường, song trên người lại tản ra một loại khí chất kì lạ, vô tình hấp dẫn sự chú ý của những người xung quanh.

Chúng tôi lần lượt bắt tay tự giới thiệu mình, đến phiên tôi, anh ta nắm tay tựa hồ có chút lâu hơn với người khác, mà ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng có chút… Ngạc nhiên?

Đang lúc khuôn mặt của tôi dần dần cứng lại, Hàn Lỗi chủ động đưa tay của mình ra trước mặt Lưu Tuấn, dùng nụ cười công thức đến không thể công thức, kinh điển đến không thể kinh điển hơn, thường xuyên bị tôi gọi là kiểu cười “lừa tình” nói: “Lưu tiên sinh mạnh khỏe, tôi là Hàn Lỗi, là chồng của cô ấy!”

Tôi tựa hồ còn nghe thấy hai chữ “chồng” được nhấn mạnh nữa cơ.

Nghe Hàn Lỗi nói, Lưu Tuấn mặt không đổi sắc buông tay của tôi ra, đổi sang cầm tay của Hàn Lỗi, tiếp tục mặt không đổi sắc cười nói: “A ha ha ha ha, thì ra là như vậy a, chào anh chào anh, nhưng mà mọi người cũng không cần khách khí với tôi như vậy, đừng gọi tôi là Lưu tiên sinh, cứ gọi Lưu Tuấn đi, tôi cũng sẽ trực tiếp gọi anh là Hàn Lỗi như vậy.” sau đó anh ta nhìn tôi, Lưu Tĩnh, Hà Dịch nói, “Gọi cô là Hạ Anh, gọi cô là Tiểu Tĩnh, gọi anh là Hà Dịch.”

Mọi người không có dị nghị gì cho nên gật đầu đồng ý .

Lúc này, Hàn Lỗi chủ động đem tay rút ra, dùng tay kia kéo tôi lại gần nói với Lưu Tuấn: “Vậy chúng ta khi nào rảnh rỗi cùng nói chuyện đi, bây giờ chúng tôi muốn đi làm, anh có muốn cùng nhau xuống lầu hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận