Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi lần động tĩnh bên kia lớn một chút, tốc độ của cậu liền đột nhiên nhanh hơn, làm môi và má cô ấy như muốn rách.

Hơn nữa một hai phải chờ bên kia dừng lại cậu mới bắn, cô ấy không tin cậu không phải cố ý.

Thẩm Nghiên tiến lên ôm lấy Nhan Ngôn, “Này không phải do ba anh luôn so sánh anh với Thời Thác hay sao, mẹ nó, ông đây tìm chút tin còn không được sao? Ông đây còn lâu hơn anh ta.”

……

“Thật ấu trĩ.”

“Ai kêu anh ta, con mẹ nó, lúc học lớp 12 anh đến nhà của chị anh để anh nhìn thấy anh ta đang quấn khăn tắm lộ ra cơ bụng chứ.”

Nhan Ngôn rất không muốn nói chuyện với cậu.

“Anh không phải cũng có cơ bụng sao?”

“Nó không giống, anh tập luyện thể dục mới có, anh ta không luyện cũng có.”

Sự ghen tỵ của đàn ông thực sự có chút đáng sợ.

Lúc này Nhan Ngôn vừa định đẩy cậu ra đi ngủ, cách vách liền truyền đến âm thanh ván giường.

Sự xấu hổ trong không khí đặc biệt rõ ràng.

Nhan Ngôn đưa tay sờ mặt Thẩm Nghiên, “Em bỏ cuộc, em muốn đi ngủ.”

Thẩm Nghiên gãi đầu, biết mình hôm nay khi dễ cô quá tàn nhẫn, nhấc chăn lên chui vào “Không làm nữa, chờ kinh nguyệt em đi rồi lại hầu hạ em.”

Đêm qua Nhan Ngôn đến kỳ kinh nguyệt, vậy mà chiều hôm qua còn bị cậu đè ở trên giường làm đến đứng không vững, tiết tự học buổi tối thiếu chút nữa bị đi trễ.

Bạn trai mình là sinh viên thể dục, lại là người vừa cứng vừa thô, Nhan Ngôn cũng thấy có chút hạnh phúc.

Hạnh phúc đến nỗi không được mặc quần lót mấy ngày, chỉ khi tới kỳ kinh nguyệt mới mặc.

Lúc này nằm xuống, Nhan Ngôn chui vào trong lòng cậu, kêu cậu, “Thẩm Nghiên.”

“Ừ?”

“Anh lâu hay không lâu em biết là được không cần cho người khác biết, hơn nữa anh thật sự rất lâu, đừng so sánh với người khác, em rất thích.”

Thẩm Nghiên nghĩ một hồi lâu, gần như nức nở vì sung sướng ngồi dậy ôm cô ấy.

Giây tiếp theo, Nhan Ngôn khống chế được cậu, “Ngủ thôi, anh đừng vui quá.”

Thẩm Nghiên cười,tiến lại gần hôn cô ấy một cái, “Được rồi, vợ.”

Hôm nay Thời Thác tốt nghiệp đại học, Đào Đào chuẩn bị cầu hôn anh.

Thẩm Nghiên và Nhan Ngôn cố ý từ Hỗ Xuyên chạy về giúp cô, ngay cả Tào Kiến Ba cũng tới.

Lúc này Thời Thác đã đi học, Nhan Ngôn lấy váy cưới từ trong xe ôm xuống đem vào căn hộ.

“Chị Đào, chị tính mặc váy cưới đi luôn sao?”

Đào Đào vén tóc cúi đầu đem váy cưới từ trong túi ra, nhẹ giọng “Ừ”.

Tào Kiến Ba câu lấy vai Thẩm Nghiên dựa vào cạnh cửa không khỏi “Ôi” một tiếng.

“Tiểu Đào của chúng ta thật là lợi hại, khiến cho A Thác u mê đến thần hồn điên đảo nhiều năm nay, giờ đây cầu hôn cũng phải tự mình chủ động.”

Hắn chưa từng thấy con gái cầu hôn, không phải đều là để đàn ông cầu hôn sao?

Đây là tình tiết phim gì đây.

Thẩm Nghiên đưa tay đem tay hắn ném đi, “Về sau anh ngoan ngoãn kêu mẹ là được rồi.”

“Ôi đờ mờ, Thẩm Nghiên chết tiệt*, cậu muốn đánh nhau đúng không.”

*Nguyên văn “你大爷” nhiều nghĩa: tên khốn khiếp, chết tiệt, mẹ mày…

Đào Đào thấy hai người như sắp đánh nhau, cô kéo Nhan Ngôn đi vào phòng ngủ chính.

“Em với Thẩm Nghiên ở bên nhau có phải ngày nào em cũng nhọc lòng vì nó không?”

Nhan Ngôn giúp cô trải váy ra, giá đỡ cũng lấy ra tới, đuôi mắt mang theo ý cười, “Vẫn ổn ạ, ngày thường anh ấy có chút ấu trĩ nhưng nếu gặp chuyện gì lớn anh ấy đều đảm đương được.”

Đào Đào cởi áo ngủ trên người, cười nhìn cô ấy, “Tuy ngày nào cũng ấu trĩ nhưng ở bên nhau rất vui vẻ phải không?”

Đào Đào nói không sai, cái tên Thẩm Nghiên này có đôi khi giống như một đứa trẻ con, thần kinh cũng không bình thường, còn tính tình Nhan Ngôn thì ù lì không thích nói chuyện, sau khi ở bên cậu cô ấy đã cười thường xuyên hơn.

Bị cậu chọc* cười.

*kiểu giận đến bật cười =))

“Từ trước đến nay chị chưa thấy em ấy thích ai nhiều như vậy, em là người đầu tiên đó Tiểu Ngôn.”

Nhan Ngôn có chút sững sốt, nghe Đào Đào nói như vậy cô ấy lập tức lấy lại tinh thần, cười nhẹ một cái “Chị Đào, chị với anh rể cũng là người đầu tiên đấy thôi.”

Nói câu này xong hai người đều cười rộ lên.

Thời Thác giờ đang mặc đồng phục cữ nhân ngồi nghe lãnh đạo phát biểu, nghe đại diện của học sinh ưu tú lên phát biểu cảm nghĩ.

Chán nản ngồi nghịch điện thoại di động, nhìn vào màn hình vẫn không thấy cô trả lời tin nhắn, giữa mày anh nhíu lại.

Sáng hôm nay Đào Đào không có buổi huấn luyện, lúc anh đi cô vẫn chưa thức, không biết giờ đã rời giường chưa, ăn cơm chưa.

Giờ đã là 11 giờ rồi mà vẫn không có tin nhắn nào.

Muốn gọi nhưng anh sợ gọi điện thoại sẽ đánh thức cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận