Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước đây cô ta bày ra vẻ mặt đáng thương trước mặt hắn, liên tục nói Trình Ý bắt nạt mình, hãm hại mình. Lời nào là thât, lời nào là giả? Nhất thời hắn không thể phân định được.

Chẳng qua là trước đây hắn chỉ cần nghĩ đến việc khiến cho Trình Ý đau khổ, hắn liền sẽ làm. Sau này mới phát hiện, cô đau khổ, hắn lại chẳng vui vẻ gì? Bây giờ thấy hối hận, giống như cô đã nói, vốn dĩ chẳng còn đến lượt hắn che chở cho cô.

Tống Tri Hành tuy nhỏ tuổi nhưng cậu lại là một người đàn ông đáng tin cậy, có thể che chở và bảo vệ Trình Ý.

Từ ánh mắt dịu dàng mà Tống Tri Hành dành cho Trình Ý, Phó Nhược Hằng có thể nhìn ra được tâm ý của cậu. Hắn biết được cảm giác đứng nhìn người khác quan tâm cô đau như thế nào.

Hắn chỉ là chưa từng nhận ra, mình đã yêu cô từ khi nào.

“Tôi thay mặt cô ấy xin lỗi em.” Giọng nói hắn trầm thấp, nhìn về phía cô.

Tống Tri Hành càng ôm chặt lấy eo cô, giống như khẳng định chủ quyền, “Không cần đâu. Bảo vệ mời Phó tổng và Phó phu nhân rời khỏi đây đi.”

“Cậu nghĩ cậu là ai mà đuổi chúng tôi đi. Tôi nói cho cậu biết anh ấy là Phó tổng của Phó thị, một gia tộc danh tiếng ở Bạch Thành.”

Tống Tri Hành chỉ cười khẩy, “Hắn ta chỉ là tổng giám đốc, có gì mà huênh hoang? Vậy cô có từng nghe qua Tống thị chưa? Tôi là người tài trợ cho chính phủ xây dựng thành phố này đấy.”

Lâm Tư Hạ trong đáy mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Chẳng lẽ cậu là chủ tịch của Tống thị sao?”

Sau đó cô ta lại liên tục lắc đầu, “Không thể nào! Sao chủ tịch của Tống thị lại có thể trẻ như vậy chứ?”

Thì ra trung tâm thương mại này là của Tống thị. Không chỉ có Lâm Tư Hạ kinh ngạc không tin mà ngay cả Phó Nhược Hằng cũng không dám tin.

Cô lại có chỗ chống lưng lớn như vậy.

Hắn từng nghe nói qua về vị chủ tịch mới về nước này. Cậu ta tuy là kế thừa tài sản do cha mình sau khi chết để lại giống như hắn nhưng tài năng không ai là không biết. Năm ngoái còn giành được giải thưởng Noben Hòa Bình nữa.

“Tôi không giàu nhưng gia đình tôi giàu, được chưa?”

Bảo vệ nhanh chóng đi vào, lôi Lâm Tư Hạ đi ra.

“Các người buông tôi ra! Các người muốn làm gì? Tôi không đi! Các người đang ức hiếp người khác.”

Trình Ý tiến đến trước mặt cô ta, ở trước mắt Phó Nhược Hằng thẳng tay tát cho cô ta một cái vào mặt.

“Cái tát này là cô nợ tôi! Trình Ý tôi bây giờ chẳng phải là người để cho cô tùy tiện ức hiếp nữa. Tôi có ơn sẽ trả, có thù tất báo. Lâm Tư Hạ, nếu như cô đã thích nhặt lại người đàn ông tôi từng xài, vậy thì cô cứ giữ lại mà dùng đi. Tôi không cần.”

“Trình Ý, cô…”

Phó Nhược Hằng cũng nhục mặt đi đến lôi cô ta đi ra ngoài. Trước khi đi, Lâm Tư Hạ vẫn không quên để lại mấy lời khiêu khích.

“Trình Ý, cô chờ đó cho tôi! Cô đừng tưởng cô có người chống lưng mà cô đắc ý. Tôi và anh Nhược Hằng sẽ làm đám cưới vào ngày mười lăm tháng này, cô có dám đến hay không?”

Ngày mười lăm tháng sáu, trong ngực Trình Ý truyền đến cơn đau loáng thoáng. Không biết có phải là Phó Nhược Hằng cố tình hay không, lại sắp xếp ngày kết hôn vào hôm đó. Đó rõ ràng là ngày sinh nhật của cô, lại là ngày hắn hạnh phúc nắm tay người con gái hắn yêu tiến vào lễ đường.

“Đem tất cả những thứ này đều dọn đi! Sau đó vứt hết vào sọt rác.”

Không ngờ lúc này Phó Nhược Hằng lại trở về, tình cơ thấy một màn này. Nhìn giường ngủ bị khiêng đi, căn phòng cũng đang được dọn dẹp, giọng nói lạnh băng của hắn vang lên.

“Em đang làm cái gì vậy?”

Nhìn thấy hắn ta trở về, Lâm Tư Hạ vội đi đến vòng tay ôm lấy hắn, trên môi nở rộ nụ cười xinh tươi.

“Anh Nhược Hằng, chúng ta sắp kết hôn rồi. Em quyết định sẽ đổi tất cả những thứ trong phòng tân hôn của chúng ta, đặc biệt là chiếc giường kia, giường người phụ nữ khác từng nằm qua, em ngủ không quen.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận