Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch đành phải chậm rì rì đứng dậy, anh cũng không đoán được ý đồ của cô, chỉ đành theo ý cô, chậm rãi ngồi lên đùi thiếu nữ. Da thịt đôi bên mới vừa chạm vào nhau anh đã liền quay đầu hỏi cô: “Có nặng không?”
Chi Đạo nhíu mày, trực tiếp kéo anh ngồi hẳn xuống, trọng lượng của một nam sinh đột nhiên ập xuống khiến cô trở tay không kịp. Áp lực đè nặng khiến Chi Đạo không khoẻ, ánh sáng trước mắt cũng ngay lập tức bị thân hình cao lớn của anh chắn hết. Nhưng qua một lúc, cô đã dần dần thích ứng được, Chi Đạo dùng hai tay vây quanh eo của Minh Bạch, ngửi mùi hương anh từ sau lưng của anh.
Minh Bạch sợ mình đè nặng cô, cố gắng chống chân, giúp cô giảm bớt một phần áp lực. Thiếu niên hạ giọng, nghi hoặc hỏi:
“Chi Đạo, làm gì vậy?”
Chi Đạo vươn đôi tay tà ác, men theo eo thiếu niên, vòng đến giữa hai chân anh, mu bàn tay chậm rãi cọ xát vật nam tính đã dần thức tỉnh. Chỗ nhạy cảm bị còn xát, Minh Bạch theo bản năng khép hai chân lại.
Chi Đạo nói: “Minh Bạch, em muốn làm con trai một lần.”
“?”
Chi Đạo lạnh giọng, giả vờ lạnh lùng: “Mở chân ra.”
“……”
Mệnh lệnh lạnh nhạt lại sắc tình phát ra từ đôi môi yêu kiều trực tiếp khiêu chiến tôn nghiêm đàn ông của Minh Bạch. Loại cảm giác bị sỉ nhục xem lẫn với sự bài xích trong tâm lý khiến Minh Bạch thoáng khó chịu. Nhưng khi vừa nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu đang cố làm ra vẻ nghiêm túc của Chi Đạo, chút khó chịu trong lòng anh tức khắc tiêu tán, thâm tâm mềm nhũn, đành phải cam tâm tình nguyện mà cưng chiều cô, yêu cô, nghe lời cô.
Như nô lệ phục tùng chủ nhân, Minh Bạch chậm rãi mở chân ra.
Chi Đạo trực tiếp vươn tay phải ra, xoa nắn hai túi tinh hoàn nặng trĩu của thiếu niên, vuốt ve từ trên xuống dưới. Tay trái của cô thì dùng sức xoa ngực anh, cấu véo hai quả cherry đáng thương, hoàn toàn là không hề giống như tra tấn yêu.
Đau đến mức khiến Minh Bạch không nhịn nổi ý nghĩ muốn túm tay cô lại, không ngờ Chi Đạo lại mở lời trước.
Thiếu nữ nói: “Lần trước anh cũng làm như vậy với em. Thậm chí còn ghê tởm hơn, dấu răng trên ngực phải mất mấy ngày mới biến mất.”
“Anh còn ác nhân cáo trạng trước. Hiện tại em là bạn trai của anh, anh phải chịu đau là chuyện đương nhiên, biết không? Không đau thì làm sao trở thành người phụ nữ của em.”
Rõ ràng là sợ đau. Còn dùng chất giọng non nớt yêu kiều đó kể mấy truyện cười màu vàng thế này, ai mà không yêu cơ chứ?
Minh Bạch nhất thời bật cười ra tiếng, nội tâm bị cô hóa thành một bãi nước.
“Xin lỗi… Sau này anh sẽ, không như vậy nữa.”
Sau này…
Chi Đạo mẫn cảm bắt lấy hai từ này, tâm trí có chút hoảng hốt.
Mỹ nhân như ngọc, không gian kín như bưng. Một lớp mồ hôi mỏng chảy dọc xuống theo gương mặt bạch ngọc của Minh Bạch, đôi mắt thiếu niên như ngọn lửa rực rỡ được bảo vệ trong tủ kính, tiếng thở dốc sung sướng trộn lẫn với thống khổ.
Làn da trắng nõn trời sinh thích hợp để bị ngược đãi.
Chi Đạo cắn lên vai anh, tay trái chợt dừng lại. Tay phải vẫn còn đùa bỡn bộ phận mẫn cảm của Minh Bạch.
Cô hỏi anh thật sự rất đau sao?
Minh Bạch biết bản thân đáng ra nên thoát khỏi sự thống trị và mệnh lệnh của Chi Đạo, thoát khỏi những đau đớn mà cô mang lại cho anh. Nhưng thân thể kích động của anh chỉ có một suy nghĩ, nồng nhiệt và thần phục.
Minh Bạch chỉ lắc đầu, mím môi chống lại cơn khoái cảm đang dâng lên như thủy triều.
“Minh Bạch…”
Chi Đạo chợt nhớ ra chuyện gì đó, ánh mắt tức khắc lạnh lẽo. Một tay vói vào quần của thiếu niên, trực tiếp nắm chặt dương vật nóng rực của anh.
Khu cấm kỵ không kịp phòng ngừa đột nhiên bị một bàn tay mềm mại hơi lạnh chạm vào, cảm giác kích thích trực tiếp khiến Minh Bạch suýt bắn ra. Anh phải cố gắng kìm chế dục vọng vừa trướng vừa đau của bộ phận bên dưới bụng lại.
Giọng Chi Đạo hơi khàn khàn, lại cố ý mềm giọng, hỏi anh: “Được người khác gọi là anh trai có phải rất sung sướng hay không?”
Ngón tay thiếu nữ mềm mại xẹt qua mã mắt của Minh Bạch, chất lỏng ướt át từ đôi mắt xinh đẹp trượt vào móng tay thiếu nữ. Chi Đạo như đang trừng phạt, dùng sức ấn móng tay lướt qua da thịt non mịn của anh.
Minh Bạch rên thành tiếng, cả người khó chịu, lắng nghe thiếu nữ sau lưng nói chuyện.
“Em cũng muốn nghe em gái nhỏ gọi em một tiếng anh trai.”
Chi Đạo nhìn hai lỗ tai ửng hồng của Minh Bạch, bất ngờ liên tưởng đến hình ảnh em gái Minh mặc đồ con gái. Chi Đạo nghĩ thầm, nếu anh sinh ra ở thời cổ lớn, không chừng từ khi còn bé đã bị mấy kẻ biến thái nhắm vào. Đẹp quả nhiên cũng là một cái tội, tùy tiện làm vài hành động đã đốt lên ngọn lửa thật lớn. Chi Đạo tưởng tượng đến cảnh tương lai Minh Bạch sẽ thở dốc bên tai một cô gái khác, bộ dạng tình loạn ý mê cũng để cho một cô gái khác thưởng thức. Anh sẽ để cho người khác chạm vào bộ phận cấm kỵ của mình, còn bày ra vẻ mặt nhu tình nói những lời âu yếm. Chỉ mới nghĩ đến đó, trái tim Chi Đạo đã đau nhức như có hàng vạn con côn trùng đang gặm cắn.
Chi Đạo không cho Minh Bạch thời gian trả lời, tay phải chủ động tăng tốc, mạnh mẽ vuốt ve dục vọng bồng bột của thiếu niên.
Nhân lúc anh đang thở dốc rên rỉ, lại vờ vịt ra vẻ ôn nhu nói:
“Minh Bạch, gọi chị đi.”
Chi Đạo cố ý dùng bộ ngực cọ lên lưng thiếu niên, dụ dỗ anh nghe lời.
“Em sẽ cho anh một phần thưởng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận