Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy thì tốt, tôi rất chờ mong nha! Nếu là Khương Từ Niên năm ấy, cũng có thể đánh cô ấy giống như tôi thì quá tốt rồi, bất quá tôi sẽ không để bụng, dù sao giờ đây tôi có cô rồi! Vì cô là tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời nhất của tôi, ha ha ha, cô là người phụ nữ hoàn hảo nhất!”

Quan Xuyên điên cuồng mở hai tay của cô ra hét lên, giẫm lên chân càng lúc càng mạnh, bóp nát mắt cá chân của Trang Hạ khiến nó biến dạng, nhìn cô quỳ trên mặt đất cào cào sàn nhà phát ra tiếng hú ma quái, Quan Xuyên vỗ tay động viên cô.

“Tiếp tục! Tiếp tục! Âm thanh thật tuyệt vời mà! Làm lại một cái khác tuyệt vời hơn đi!”

Càng nói, cậu ta càng hăng hái, thậm chí còn dùng chân kia đá điên cuồng vào cẳng chân cô, hành động ấy như hận không thể đem tách rời chân cô ra.

Thị trấn Mai Châu được bao quanh bởi rừng cây, đi qua một hòn đảo nhỏ chỉ có thuyền, trên đảo có một bệnh viện tâm thần, không chớp mắt liền thấy Khương Nhẹ ở đó.

Khương Từ Niên đi theo Quý Xương Duệ vào một phòng ma túy có sau sân phòng bệnh, ông ta đứng ngoài và gõ cửa, nhưng dù rất lâu nhưng anh cũng không bỏ cuộc.

Vì vậy, ông trông giống như một thiếu niên được yêu cầu một cuộc hẹn hò với người mình thích vậy, lo lắng chờ đợi để hồi phục.

Quý Xương Duệ thấp giọng nói: “Lát nữa vào đi, mặc kệ xảy ra chuyện gì, ta cũng không nói gì thêm.”

Khương Từ Niên cúi đầu, vô cảm nhướng mi nhìn thoáng qua Quý Xương Duệ, trước nay chưa từng thấy bộ dạng cẩn thận của ông ta như vậy.

Sau hai lần gõ cửa sau, Quý Xương Duệ xoay chốt và mở cửa ra.

Trên thực tế, ông ta không cần phải gõ cửa đi vào.

“Ai cho mày vào đây! Cút! Cút, cút!”

Người phụ nữ nghẹn ngào mà thét chói tai như bóp nghẹt tai người khác, nhất thời nghe thấy giọng nói mà trái tim như bị xé rách, bên tai bị âm thanh chói tai ù đi, Khương Từ Niên cau mày, anh không muốn thừa nhận người mất trí kia là người mẹ của mình.

Người phụ nữ ấy mặc quần áo của bệnh nhân, ngồi ở mép giường, dùng chân trần giẫm trên mặt đất, ôm gối và chăn quay mặt về hướng cửa, mái tóc dài trườn xuống cái mông phần trên xõa tung che mặt, biểu hiện người điên đều hiện lên khuôn mặt ấy, không ngừng khua tay múa lung lung như muốn đánh ai đó.

Bà ta hét lên và cố gắng đứng dậy, những sợi xích quanh mắt cá chân đã quấn chặt lấy chân của bà và đầu còn lại như bị khoét vào tường, khoảng cách giữa những sợi xích chỉ đủ dài để cô có thể nằm trên giường.

Quý Xương Duệ nắm lấy tay và nhẹ nhàng đán trấn an bà, đem ôm bà vào lòng ngựa, vỗ nhẹ để bà ta bình tĩnh lại, nói chuyện bên tai bà và thì thầm: “Không sao đâu, không sao đâu, không có việc gì đâu.”

Khương Khánh bị giữ chặt ở trong lòng ngực của ông, thét đến chói tai, hai chân không ngừng vùng vẫy, quẫy đạp, dây xích chuyển động dữ dội, phát ra vài tiếng leng keng, xích sắt kiên cố va chạm với vách tường, làm rớt xuống mấy lớp sơn mỏng trên tường.

“Tốt lắm Khương Khánh, tốt lắm.” Quý Xương Duệ duỗi tay ra, vén mái tóc dài dính bết trên gương mặt bà, nhìn gương mặt có vài phần xanh xao, hốc hác vì suy dinh dưỡng của người phụ nữ, hốc mắt đột ngột phá lệ, bà trừng lớn đôi mắt kinh ngạc như thể vừa nhìn thấy ma quỷ, gân cổ lên không ngừng la hét.

Thân thể cao cao, gầy yếu giống như một cây gậy trúc bị bẻ liền đoạn liên tục hú hét về phía Khương Từ Niên, bà thấy được một bóng dáng quen thuộc từ trên người anh, bà điên cuồng gào khóc: “Cút đi! Ai sai mày tới đây! Ai sai mày tới đây! Cút đi! Cút!”

Tiếng hét như xé rách không rách, đứt quãng phát ra vài âm tiết sắc nhọn, sau đó liền im bật, không thể phát ra nữa.

Một bàn tay Quý Xương Duệ dùng sức khống chế cánh tay của bà, cuối người xuống, ôm bà vào trong lồng ngực: “Em nhìn cho rõ xem nó là ai, nó là con của chúng ta, tên là Khương Từ Niên, em đã quên rồi sao? Nó là Từ Niên! Là Từ Niên đó!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận