Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Nghe cô nói vậy, Giang Ngộ cởϊ áσ choàng tắm của mình ra, để cho cô xem vật cương cứng giữa háng của mình. “Anh thật sự không thể cho em ăn kem que được, nhưng que kem này, em muốn ăn bao nhiêu cũng được, bây giờ em muốn ăn luôn không? Há miệng ra, ông xã đút cho em ăn.”
Vừa nghe anh nói như vậy, Lục Chi bị suy nghĩ đen tối trong đầu anh dọa cho khϊếp sợ, cô trợn tròn mắt, dùng biểu cảm không thể tin nổi để nhìn anh. Que kem mà anh nói hoá ra lại là thứ này?
Que kem nào ở đây, đó chính là… Thứ này của anh a!
Lục Chi bị anh chọc đến bật cười, khó trách người ta thường nói sau khi đàn ông lên làm ba sẽ khác xa so với hồi trước, hiện tại anh dám có suy nghĩ đen tối như vậy.
Lục Chi cảm thấy rất tức giận, cô đẩy anh ra, không muốn để ý đến anh nữa. “Anh khốn khϊếp, gạt người ta thì thôi đi, vậy mà anh dám có suy nghĩ không trong sáng đó với em.”
Lục Chi không muốn để ý đến anh, nhưng cô lại bị Giang Ngộ đè xuống, anh cúi đầu ngửi mùi hương trên cơ thể của cô, anh đã sớm không chịu nổi nữa, huống hồ bây giờ dươиɠ ѵậŧ phía dưới của anh lại đang cọ xát vào giữa hai chân của Lục Chi, rất nhanh nó đã có phản ứng.
Nhìn thấy dáng vẻ không chấp nhận của Lục Chi, Giang Ngộ lại ghé sát vào tai của cô, cố ý đè giọng xuống để phát ra âm thanh mê hoặc hơn. “Thật sự không cần sao? Em có thể ăn thử mấy miếng, lỡ như nó lại ngon hơn em tưởng thì sao, không phải trước kia em rất thích thứ này à? Em muốn ăn que kem này như thế nào cũng được, nó đã cứng lên rồi kìa.”
Lục Chi bị mấy câu nói của anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức không chịu nổi, tại sao anh lại xấu xa đến vậy chứ!
Giang Ngộ thật sự càng ngày càng xấu xa hơn.
Bây giờ em bé đã đi ngủ rồi, hai người cũng đã tắm xong, tối muộn như vậy mà không làm gì thì cũng không được. Giang Ngộ chỉ cố ý trêu chọc cô, chứ anh thật sự không muốn làm, dù sao đi chăng nữa thì Lục Chi cũng mới hết thời gian ở cữ không bao lâu, vẫn cần thêm thời gian để hồi phục lại.
Nhìn thấy dươиɠ ѵậŧ của Giang Ngộ, Lục Chi cũng cảm thấy hơi thèm, cô duỗi tay ra nắm lấy dươиɠ ѵậŧ của Giang Ngộ, sau đó bắt đầu vuốt ve.
Sau khi dươиɠ ѵậŧ bị trêu đùa như vậy, Giang Ngộ có cảm giác mình sắp bắn tinh, dươиɠ ѵậŧ của anh càng ngày càng nóng.
Bàn tay của Giang Ngộ không chịu sự khống chế mà sờ vào trong qυầи ɭóŧ của Lục Chi, ban đầu anh chỉ muốn sờ mấy cái, nhưng vừa chạm vào đã thấy ướt đẫm.
Có rất nhiều người nói sau khi sinh con phụ nữ sẽ mẫn cảm hơn rất nhiều, nhưng cũng không mẫn cảm đến mức như vậy, Giang Ngộ có cảm giác nếu vắt kiệt qυầи ɭóŧ của Lục Chi thì sẽ chảy ra rất nhiều nước, nên lòng bàn tay của Giang Ngộ đặt lên trên qυầи ɭóŧ của cô, sau đó di chuyển xung quanh một vòng, tò mò hỏi. “Tại sao lại ướt như vậy?”
Vừa nghe thấy Giang Ngộ nói như vậy, Lục Chi liền nhớ ra quả tạ âʍ đa͙σ vẫn còn ở trong đó, cô lo lắng Giang Ngộ sẽ nhìn thấy, nên nhanh chóng kẹp hai chân lại, nói. “Không có, anh đừng nhìn.”
Giang Ngộ cảm thấy không đúng lắm, ướt như vậy không phải chuyện rất bình thường sao. Anh nhanh chóng cởϊ qυầи lót của Lục Chi ra, nhìn thấy có thứ gì đó bị nhét ở bên trong, Giang Ngộ ngẩn người, anh mở to mắt nhìn chằm chằm vào thứ bên trong đó.
Giang Ngộ còn tưởng Lục Chi dục cầu bất mãn*, không hài lòng với dươиɠ ѵậŧ của mình, anh bực bội nói. “Nếu em muốn thì em có thể tìm anh, Tiểu Chi, anh là ông xã của em, thỏa mãn em không phải việc mà anh nên làm hay sao?”
Lục Chi xấu hổ muốn chết, anh nói như vậy giống như cô đói khát lắm không bằng. Lục Chi muốn ngồi dậy để chứng minh sự trong sạch của mình, cô nắm lấy tay của Giang Ngộ, sau đó đặt lên trên hạ thể của mình. “Cái này không phải trứng rung, đây là tạ âʍ đa͙σ, không phải trước đó em đã nói với anh em phải đi điều trị hay sao? Đây là thứ mà bác sĩ đưa cho em để em thường xuyên kẹp.”
Vừa nghe Lục Chi nói như vậy, bàn tay của Giang Ngộ đã thò vào bên trong, lấy ra một thứ gì đó, nhìn thì rất giống một quả tạ nho nhỏ, nhưng thứ này lại khiến cho Lục Chi ướt đến mức không chịu được.
Giang Ngộ hỏi cô, “Em nhét thứ này vào trong đó bao lâu rồi? Có công dụng gì không vậy?”
Lục Chi nói đúng sự thật, “Từ khi đi điều trị về là ngày nào em cũng dùng, em thấy nó rất là hữu ích, anh có muốn dùng thử một chút không?”
Vừa nghe được những lời này, bàn tay của Lục Chi đã chạm vào đũng quần của anh, nghĩ đến chuyện lúc nãy Giang Ngộ đã trêu chọc mình, đột nhiên cô nảy lên suy nghĩ muốn trêu chọc anh một chút. “Ăn một que kem không nhất thiết phải dùng miệng, để em dùng cái khác ăn thử xem sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận