Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chắc chắn ý đồ của người này cũng không tốt. Tần Lộ Lộ có hiểu chút ít về chuyện đâύ quyền lực của những người trên kia. Chẳng lẽ đây là kẻ địch của bác cả tɾong giới chính trị sao?
Nghĩ tới đây Tần Lộ Lộ có hơi sợ hãi.
Tuy trên danh nghĩa cô là con dâu nhà họ Triệu nhưng thật ra cô không đứng cùng trận tuyến với người nhà họ Triệụ
Bọn họ đang làm cái gì, kết thù với ai, cô không sao hiểu được.
Cô chỉ là một cô gái ngủ cùng mà thôi. Nên cho dù có bắt cóc cô, lấy cô ra mà uy hiếp người nhà họ Triệu thì cũng vô ích. Dù sao bọn họ cũng có thể tìm được người phụ nữ khác thay thế.
Cô chỉ hy vọng người đàn ông này biết địa vị thực của cô là như thế nào, không giận chó đánh mèo lên cô thôi.
Vẻ cầu xin hiện rõ lên mặt Tần Lộ Lộ, trông không khác gì con dê con đáng thươռg xin gã đồ tể tha cho nó một mạng.
Nhưng có vẻ như người đàn ông kia không hề bị đả động chút nào cả.
Anh ta chỉ cười mỉm. Sau đó, bàn tay to đùng rõ từng khớp ngón tay đưa lên kéo bịt mặt xuống để lộ ra gương mặt làm Tần Lộ Lộ giật mình sợ hãi.
“Giờ thì không thả cô đi được rồi.”
Người đàn ông nhếch môi cười làm Tần Lộ Lộ sợ tới mức rơi nước mắt, không kịp quan sát kỹ càng đã nhắm mắt xin tha.
“Chú… Chú ba, cháu xin lỗi. Lộ Lộ sai rồi ạ. Lộ Lộ chẳng nhìn thấy gì hết ạ.”
Tất nhiên là cô hiểu được chú ba mặc như thế, lén lút như vậy là có nguyên do cả. Tần Lộ Lộ không muốn liên quan tới, cũng không muốn phá hỏng chuyện của người ta.
Chắc chắn chú ba có mang súng, có khi nào sẽ giết cô diệt khẩu không? Tần Lộ Lộ sợ muốn chết.
“Sai rồi.” Giọng người đàn ông có vẻ không vui.
Anh ta đứng dậy, đồng thời cũng kéo cô lên để cô ngồi dậy.
Anh ta quỳ một gối xuống đất, hơi cúi người. Cái thứ mới cứng rắn giữa hai ͼhân thế mà đã “hạ cờ”.
Anh ta lưu loát mà trùm khăn bịt mặt kia lên mặt cô.
Chẳng biết có phải là cố ý hay không mà hai mắt trên cái khăn đất lại trùm ngược ra sau đầụ Hai mắt của Tần Lộ Lộ bị bịt kín.
Khăn bịt mặt làm cho gương mặt của cô có hơi to ra một chút. Hai tay người đàn ông kia vô cùng linh hoạt mà thắt nút ngay chỗ miệng cô.
Tần Lộ Lộ khó thở nhưng cô lại ngoan ngoan nhận lấy hết những thứ đó vì cô không muốn chọc giận chú ba.
Vì đang vô cùng khẩn trương nên cô không nhận ra là mình đã bỏ lỡ một vài chi tiết quan trọng.
Quanh người “chú ba” này lại thanh mát, không có mùi thuốc lá.
Hơn nữa tay “chú ba” hôm nay ít chai sần hơn, da mịn nhắn, thậm chí còn có mùi xà phòng thơ๓ nhàn nhạt, mang cảm giác da thịt non mịn.
“Đừng có gọi linh tinh. Tôi không phải Triệu Thanh Quân, trông cũng không hề giống mà không hiểu sao ai cũng nhầm lẫn nhỉ.” Người đàn ông nhỏ giọng lầm bầm có vẻ không vui chút nào cả. Anh ta còn vỗ vỗ mặt Tần Lộ Lộ cách lớp khăn bịt mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận