Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

308 ôm lấy cô vào lòng , ngực ấm áp vô cùng dễ chịu.

Rina thật cẩn thận phát ra âm thanh, lo lắng hãi hùng hắn sẽ phát tính tình.

“4405.”

“a… ah~ chủ nhân, sướng quá…, dương vật lớn… tiến vào tử cung em.”

“Cơ thể em mềm lắm đó, ăn gì cho nó lớn lên đi.”

“Ăn..ăn … ăn tinh dịch của chủ nhân .”

“ Em muốn ăn tinh dịch của tôi không?”

“Ăn! Thực muốn .”

“ Em có nghĩ cả đời đều ăn tinh dịch của tôi không.”

Rina hừ tin tức thở hổn hển dừng lại, không hiểu hỏi: “Chủ nhân, lời này là có ý gì?”

“Chính là ý cả đời em ở bên tôi và chịu thao ” 308 hôn gương mặt cô, đồng tử màu xanh lam phản lại hình ảnh của chính cô.

Ngoài cửa truyền đến âm thanh, hắn kịp thời ngăn miệng cô, nghe được có người nói chuyện.

Rina đẩy bờ vai của hắn: “Có thể rút ra trước được không?”

“Tôi còn không có bắn ra , em là làm sao dám đưa ra loại này yêu cầu?”

Cô ủy khuất không dám nói lời nào cúi đầu, dáng vẻ chim nhỏ nép vào người, 308 nâng chân cô đặt lên trên vai: “Làm tôi bắn ra tới lại nói!”

Dùng sức mãnh liệt cắm vào, cô bị đâm mà đỉnh đầu không ngừng dịch chuyển về hướng đầu giường, che bụng lại đem đôi mắt nhắn lại, ngực thở dốc dồn dập khó có thể hô hấp .

308 đẩy nhanh hơn tốc độ đến khi có cảm giác muốn bắn ra, một khắc cuối cùng hắn rút ra rồi đút vào trong miệng cô : “Nuốt xuống đi.”

Nghe được âm thanh đã nuốt xuống, hắn rút ra , đã nuốt sạch sẽ, vươn đầu lưỡi liếm quy đầu lấy lòng.

“Chủ nhân, tôi có thể đi ra ngoài tìm người sao? Tôi nghe được, âm thanh của chủ nhân tôi .”

308 nhăn mày khó chịu: “ chủ nhân em không phải ở Nhật Bản sao?”

“Ngài ấy không thường ở Nhật Bản, tôi sẽ không nghe lầm! Đó chính là âm thanh của chủ nhân, còn có mùi hương của chủ nhân .”

“Mũi em là mũi chó sao!”

“Làm ơn , cho tôi đi tìm chủ nhân của tôi đi.”

Hắn do dự quỳ gối trên giường, ánh mắt nghiêm túc cũng không vui vẻ mấy mà nhìn chằm chằm cô.

Rina nhìn cảm xúc trong mắt hắn : “ Anh, không muốn tôi đi tìm chủ nhận sao?”

“Vô nghĩa! Vạn nhất thật là chủ nhân em , em có phải liền đi theo hắn không?”

Rina cầu xin hắn: “ Tôi thật sự muốn gặp chủ nhân, cầu xin anh để tôi đi tìm.”

“ Tôi không đồng ý.” Anh lạnh nhạt cự tuyệt cô, đem quần áo trên người cởi ra, đem áo ngắn tay mang lên cho cô, đem cô khiêng lên trên vai: “Cùng tôi trở về, đem mấy tên gia hỏa kia đánh thức, chúng ta liền từ nơi này rời đi.”

“Không! Không được, anh thả tôi xuống dưới, làm ơn đi 308, tôi thật sự muốn đi tìm chủ nhân, làm ơn…”

Hắn vươn tay đánh một cái vào mông cô, mới vừa đi ra khỏi phòng, phát hiện hành lang tất cả đều là sương trắng.

308 che mũi với miệng lại, cau mày đi về phía trước , xem ra lần này là vào nhầm một nơi không nên đến , nơi này đại khái là nơi làm giao dịch ngầm của hắc đạo.

Mới vừa đi đến cửa phòng, trần nhà liền truyền đến những tiếng bước chân ồn ào.

Rina không ngừng ở trên vai đong đưa, muốn xuống dưới, 308 đã bắt đầu có chút choáng váng ở đầu, chỉ có thể dùng một bàn tay ngăn cản cô.

“Đừng nhúc nhích!” tay hắn che miệng nói chuyện .

Rina kháng cự càng ngày càng lợi hại, bả vai mềm nhũn, sương trắng hút vào phổi dần dần đã không có sức lực, chân hắn chậm rãi khụy xuống, quỳ gối trên mặt đất.

Đôi tay dùng lực , dùng hết toàn lực cũng nâng không lên, Rina nhân cơ hội trốn thoát khỏi cái ôm của hắn , 308 nhìn phương hướng cô chạyđi , muốn kêu ra tiếng, mới vừa hé miệng, yết hầu liền bị chấn động khàn khàn lấp kín.

Rina chạy tới trên lầu, một tầng không có sương , chính là hành lang, Cô phân vân không rõ tiếng bước chân vừa rồi là nơi phát ra từ nơi nào.

Bỗng nhiên ở phía trước nghe được một tiếng súng vang lên, mang theo ống giảm thanh, lại vẫn như cũ thực rõ ràng.

Có người lại đây, cô sợ hãi nhìn xung quanh, trốn vào một chỗ tối an toàn và quan sát, quan sát qua khe hở nhỏ, ngồi xổm trên mặt đất nhìn sắp muốn người từng trải bước chân.

“Còn có bao nhiêu người.” đôi mắt cô sáng ngời, là âm thanh của chủ nhân !

“30 người, khách sạn tổng cộng có một trăm người, không có gì bất ngờ xảy ra , hiện tại tất cả đều ngủ rồi, chỉ còn lại thời gian hai giờ.”

“Mau chóng, thu thập bọn họ đi.”

Trước mắt một đôi giày da, tay rũ ở bên mép quần tây đang cầm một cây súng lục màu đen, ngón trỏ đặt ở cò súng, mu bàn tay hiện lên khớp xương rõ ràng , trên ngón út tay phải có một nốt ruồi rất nhỏ .

Đúng là tay chủ nhân của cô!

Rina ngừng thở, chậm rãi hướng lên trên nhìn lại, áo sơmi màu trắng bị đóng thùng ở trong lưng quần tây , hàm dưới nam nhân lưu sướng tuyệt đẹp , mũi cao, sợi tóc màu đen, buông xuống ở phía trước đôi mắt âm trầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận