Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh thực sự may mắn, mới có thể gặp được bảo bối cực phẩm như thế này a……
Tô Duyệt lại lần nữa nhắm nghiền hai mắt, hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ bị côn ŧᏂịŧ lớn lấp đầy hết lần này đến lần khác.
“Ưʍ…… Thật thoải mái……”
“Đã lâu…… Lâu rồi không có bị thao cắm như thế này……”
“Nhanh một chút…… Anh có thể……”
Vương Ngọc lập tức tăng nhanh tốc độ rút ra đút vào.
Côn ŧᏂịŧ ra vào bên trong tiểu huyệt nho nhỏ rất trơn tru thuận lợi, mỗi lần rút ra, đều có thể mang ra lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠.
Không đầy một lát, tại chỗ giao hợp của hai người, cũng biến thành một mảnh da^ʍ mĩ.
Ghế sô pha càng là bị thấm ướt một mảnh.
Vương Ngọc nhìn cảnh tượng côn ŧᏂịŧ lớn của mình, trừu sáp bên trong tiểu huyệt của Tô Duyệt, đôi mắt đều đỏ ngầu.
Thật chặt, kẹp chặt côn ŧᏂịŧ của anh thật thoải mái.
Đặc biệt là qυყ đầυ, mỗi lần khi cắm vào, đều bị thịt mềm bên trong âʍ đa͙σ hút lấy, ma sát với nhau, sướиɠ đến mức muốn bắn.
“Ưʍ…… Cảm giác được lấp đầy……. Được lấp đầy, thật hạnh phúc……”
“Rất thích…… Côn ŧᏂịŧ của anh Vương……..”
Vương Ngọc cười thành tiếng.
“Nếu em thích liền để anh thao cắm cả đời, được không?” Cùng lúc đó cũng rút côn ŧᏂịŧ ra.
Không còn cắm sâu vào trong, mà chỉ đem qυყ đầυ cùng nửa thân gậy cắm vào bên trong tiểu huyệt của Tô Duyệt.
Nhẹ nhàng động một cái, qυყ đầυ liền sẽ tiến vào bên trong tiểu huyệt.
Sau đó thân thể hơi ngả ra sau, lại có thể rút qυყ đầυ ra.
Động tác như vậy, tự nhiên càng thêm tiết kiệm sức lực.
Đồng thời, cũng có thể làm cho qυყ đầυ đạt được càng nhiều kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Vương Ngọc nhìn chằm chằm cảnh tượng qυყ đầυ của mình, bị tiểu huyệt của Tô Duyệt phun ra nuốt vào, trong lòng vô cùng phấn khích.
“Được……. Để anh, thao cắm cả đời……..”
“Ưʍ…….. Thật…….. Thật ngứa, bên trong âʍ đa͙σ……. Ưm, đừng cọ xát………”
“Anh trai tốt, cắm sâu một chút……. Sâu một chút……” Tô Duyệt rêи ɾỉ nói, thậm chí còn nâng eo của mình lên, muốn cho côn ŧᏂịŧ của Vương Ngọc đâm sâu một chút.
Vương Ngọc sợ ảnh hưởng tới vết thương của Tô Duyệt, nhanh chóng ngăn lại Tô Duyệt.
“Được, anh tới! Em đừng nhúc nhích.” Vương Ngọc vội vàng nói.
Đồng thời, côn ŧᏂịŧ đâm một cái đến cùng.
Âʍ đa͙σ trống rỗng trong nháy mắt được lấp đầy, kɧoáı ©ảʍ xông thẳng lên trán, đồng thời cảm giác ngứa ngáy cũng ngừng lại trong chốc lát.
Tô Duyệt thoải mái cuộn ngón chân lại.
Lập tức, hai chân thon dài của cô nhanh chóng quấn chặt eo của Vương Ngọc, cổ vũ anh cứ như vậy mà tiếp tục giải ngứa cho cô.
Vương Ngọc cũng không có làm Tô Duyệt thất vọng, rất nhanh liền rút côn ŧᏂịŧ ra, tiếp theo lại nhanh chóng cắm cả căn côn ŧᏂịŧ vào trong tiểu huyệt.
Đung đưa eo, không ngừng đem côn ŧᏂịŧ cứng như sắt, trừu sáp bên trong tiểu huyệt của Tô Duyệt.
“Ưʍ……. Cảm thấy…….. Thế nào?” Trên trán toát ra mồ hôi lớn như hạt đậu, Vương Ngọc càng thêm ra sức, cũng không quên hỏi thăm cảm nhận của Tô Duyệt.
Tô Duyệt mị nhãn như tơ, một bên rêи ɾỉ, một bên nhìn về phía Vương Ngọc.
“Thoải mái…… Thật thoải mái…… Thích bị côn ŧᏂịŧ lớn của anh Vương thao cắm…… Ưʍ……..”
“A……. Chính là chỗ đó! Tiếp tục, a……. Sảng khoái…….Giải ngứa cho người ta……..”
“Ha ha, được. Giải ngứa cho bảo bối, côn ŧᏂịŧ của anh, chỉ thao cắm Tiểu Duyệt. Chuyên môn……. Ưʍ……. Giải ngứa cho Tiểu Duyệt.” Vương Ngọc trả lời, còn đặc biệt nhấn mạnh lại yêu cầu vừa rồi của Tô Duyệt.
“A…….. A…….. Nhanh hơn chút nữa! Ưʍ………”
“A……. Muốn tới, anh Vương!”
Theo Vương Ngọc không ngừng tăng thêm tốc độ cắm thao, cảm giác ngứa ngáy nhanh chóng bị làm dịu.
Đồng thời kɧoáı ©ảʍ nhanh chóng càn quét, nhấn chìm Tô Duyệt.
“A………” Cùng lúc đó, Vương Ngọc gầm lên một tiếng, rút côn ŧᏂịŧ ướt sũng của mình ra khỏi tiểu huyệt của Tô Duyệt.
Ngay sau đó là một dòng nướ© ŧıểυ, từ chỗ niệu đạo của Tô Duyệt phun ra ngoài.
Vương Ngọc nhìn thấy một màn này, suýt chút nữa liền quên hô hấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận