Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ứm…. Hức… Đau…” Sở Di yếu ớt nỉ non, sức lực toàn thân dường như bị rút sạch, chỉ còn lại cơn đau buốt như chết đi sống lại từ quỷ môn quan.
Nơi yếu ớt nhạy cảm nhất cơ thể bị dị vật thô lớn xỏ xuyên, cô chỉ muốn cuồng loạn quẫy khóc nhưng lại hoàn toàn vô lực, chỉ có thể thoi thóp thừa nhận.
“Di Em là của anh ”
Bàn tay trái vuốt ve phần bụng nhỏ đang trướng đau giúp cô, bàn tay phải dịu dàng xoa nắn hai gò nhũ hoa căng tròn kiến cô dễ chịu, hơi thở trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Ứ… Ứ ư ư ư…. Ứm… Ô ô ô… Đau quá ”
“Em cố gắng hít thở thật sâu, liền ổn ngay thôi bảo bối ” Cố Khánh Kiệt cắn răng kìm nén du͙c vọng bùng cháy, dục căn được huyệt mềm ướt át cắn mút̼ thật sự sướng đến phát điên.
“Em muốn nằm giường Ứm… Ô ô… Đau ” Cô không chống nổi nữa, cô muốn có chỗ dựa vào để giãy giụa kêu khóc thoải mái,một chút ô ô ô.
“Nằm giường tư thế phổ thông sẽ khiến dục căn thô lớn của anh vào rất sâu Em chưa cất chứa nổi Từ từ nhé em Một giờ sau nới lỏng một chút, em thấy dễ chịu mình liền hoan ái trên giường ”
“Em muốn nằm giường Ô ô ô… Nằm giường ”
“Uhm Vậy phải hứa không được đá anh ra ” Vật nhỏ cố chấp, anh thật sự bất lực mà.
“Không đá Em là của anh mà Kiệt Cho em nằm giường ” Cô biết rõ bổn phận của mình mà ô ô ô, cho cô chỗ dựa thoải mái một chút đi mà ô ô ô.
Lập tức bên dưới chân hai người có ngay chiếc giường nệm king size màu đỏ rực.
Sở Di khó tin mở trừng mắt quên cả cơn đau buốt giữa hai chân.
“Nhật t định phải nằm ngửa sao? Hiện tại nếu anh rút ra sẽ khiến em đau đến chết đi sống lại đó Nếu không anh sẽ ra ra vào vào nhẹ nhàng giúp em xoay người lại dần?” Có vợ nhà ai thế này không chứ? Muốn bức anh nhịn đến chết mà.
Anh ôn nhu chỉnh lại tư thế của cô thành quỳ bò trên giường, nơi tư mật vẫn còn đang rỉ ra từng dòng xử nữ huyết đỏ tươi diễm lệ.
“Đau… Em muốn nằm Ứm… Á….. Aaaaaaaaa….. ” Cô chưa kịp ôm lấy gối đầu để nén cơn đau thì chân phải đã bị anh bắt lấy giơ cao, lập tức cô biến thành nằm nghiêng nửa người, run rẩy khóc nấc.
“Gruuuu…. Hừm….. A…….. ” Phân thân Cố Khánh Kiệt cũng bị huyệt động chật khít của cô vặn đến phát đau, anh đành nghiêng người chỉnh dần dục căn ngay ngắn, cũng có chút tà ác lườm lườm cô một cái, liền đẩy cô thành nằm ngửa, anh mạnh mẽ vặn luôn dục căn trở về.
“Á…………. Aaaaaaaaaa…… Đau Đau Đau quá Ô ô ô Ông xã…. Xin anh Kiệt Ô ô ô… ” Cô biết bản thân đòi hỏi quá nhiều, cô biết anh vì cô mà gắng gượng kiên nhẫn rất khổ sở.
Cô biết mà….
Sở Di lập tức bật dậy, vòng tay ôm dính lấy lưng Cố Khánh Kiệt, cằm hát lên bờ vai cứng cáp của anh.
“Hức… Ông xã Đừng nhẫn nữa Anh xỏ xuyên vào trong đi Thật sâu vào Chúng ta cùng kết hợp một đời Anh mặc kệ em Đừng quan tâm em kêu khóc ra sao Em muốn nhìn thấy anh thỏa mãn Kiệt ”
“Haizzz… Anh nỡ sao hả? Đứa ngốc Tự mở rộng hai chân, tư thế này anh rất dễ dàng vào sâu Khó chịu thì cắn lấy anh Nếu anh chìm sâu vào dục hỏa không thoát ra được mà khiến em đau, nhớ tát cho anh tỉnh ra Nhớ sao?” Anh cũng là lần đầu tiên, sợ sẽ mất đi khống chế.
Anh nhẹ nhàng đặt cô nằm ngửa ngay ngắn xuống giường.
“Không Em là của anh mà Kiệt Nhẹ một chút Đau quá Kiệt ” Sở Di nhích nhích hai đùi non cố mở rộng nơi chân tâm, lúc này mới phát hiện chỉ nhích một chút cũng khiến cô đau buốt nơi huyệt mềm.
Lúc này ánh mắt của Cố Khánh Kiệt mới rơi vào nơi tư mật sưng húp đến đáng thương của Sở Di. Lúc nãy kết hợp cũng chỉ nhìn qua màn hình phát họa mô phỏng vuông vuông tròn tròn mà thôi, hiện tại nhìn tận mắt mới thấy yêu diễm đến mức nào.
Hai mảnh âm thần sưng tấy bị kéo căng đẩy ra tận hai bên mép đùi, môi huyệt bị trướng căng đến mức mỏng dính trong suốt đang vô lực mấp máy phập phồng cố sức ngậm chặt lấy cự căn thô dài hơi có chút cong cong.
Từng vệt huyết hồng cố gắng chen ra khỏi cửa huyệt trôi theo dục căn mỗi khi hắn cử động, chứng tỏ bên trong vẫn còn tắc nghẽn lại rất nhiều.
“Gruuuuu……. A…….. Hộc hộc hộc…” Hai mắt lập tức sung huyết đỏ rực, Cố Khánh Kiệt ngửa đầu thét dài, ánh mắt sắc bén phát sáng lần nữa nhìn xuống thân thể vật nhỏ.
“Kiệt ” Sở Di hoảng hốt, run sợ hai mắt ngập nước nhìn anh, cô biết anh đã nhẫn đến cực hạn rồi.
Cố Khánh Kiệt gồng cứng thân mình, cơ bắp cuồn cuộn căng phồng. Hít thở thật sâu cố trấn tỉnh lý trí sắp mất đi của mình.
Anh cúi người vòng tay ôm lấy sau gáy Sở Di, nhẹ nhàng âu yếm mút hôn hai cánh môi đầy quyến rũ đang run run sợ sệt.
“Đừng sợ Di ” Giọng nói trầm đu.c thổi nhẹ len lõi theo môi lưỡi anh truyền sang. Sở Di liền chậm rãi lấy lại bình tĩnh.
Eo hông Cố Khánh Kiệt nhẹ nhàng đưa đẩy ngoáy ngoáy với biên độ vô cùng nhỏ giúp cô thích ứng với sự có mặt của phân thân anh trong cơ thể.
Dục căn còn hơn phân nửa nằm ngoài, đang chờ đợi cơ hội tiến sâu vào trong huyệt động ướt át mất hồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận