Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiếng Vọng Nơi Ký Túc Xá
Cuộc sống đại học không như Hứa Khả tưởng. Cô ghét ký túc xá. Cô ghét sự giả tạo, những mâu thuẫn vặt vãnh, và cái cách mấy cô bạn cùng phòng nhìn cô như thể cô là sinh vật lạ. Họ không biết cô đã trải qua những gì. Họ chỉ thấy một con nhỏ xinh đẹp, thẳng tính, và dùng đồ hiệu.
Sau học kỳ đầu tiên, cô dọn ra ngoài, thuê một căn hộ cao cấp gần trường, cách biệt thự của Chu Đại không xa.
Cuộc sống của cô đi vào một quỹ đạo mới: ban ngày là sinh viên mầm non ngoan hiền, ban đêm là “mèo hoang” của Chu Đại. Anh gần như “nuôi” cô. Thẻ của anh, cô quẹt không cần nhìn giá. Bù lại, một tuần ít nhất sáu đêm, cô phải ở nhà anh, mặc những bộ đồ ngủ ren mỏng tang mà anh mua, nằm trên giường anh, dạng chân ra chờ anh về. Cô nghiện anh, và anh cũng nghiện cô.
Cuối năm ba, cô quay lại ký túc xá dọn nốt đống đồ cũ.
Cô vừa bước vào, đã nghe tiếng ba cô bạn cùng phòng (A, B, C) đang xì xào.
“Trời ơi, B à, mày chắc không?”
“Chắc mà!” Giọng bạn cùng phòng B đầy thất vọng. “Dì tao bệnh nặng, cần phẫu thuật. Chị họ tao nói chỉ có bác sĩ Chu Đại, trưởng khoa chỉnh hình, mới làm được. Nhưng mà hẹn không nổi. Người ta là tiến sĩ học ở nước ngoài, trưởng khoa 38 tuổi, chỉ mổ cho VIP thôi.”
Bạn cùng phòng C thêm vào: “Tao cũng nghe nói, nhà anh ta giàu lắm, bất động sản, khách sạn cả đống. Đẹp trai, độc thân hoàng kim. Loại người như chúng ta, có mơ cũng không với tới.”
Bạn cùng phòng A xuýt xoa: “Tao vừa tra ảnh. Trời ơi, cực phẩm! Mặt này, dáng này… Anh ấy mà nhìn tao một cái, tao ngất mất.”
Hứa Khả dừng tay. Chu Đại? Bạn trai cô? Cô đứng lặng, lắng nghe.
“Khổ thân dì mày, B ạ.” Bạn cùng phòng C thở dài. “Chắc phải chấp nhận số phận thôi. Bác sĩ Chu là người trên trời rồi.”
Hứa Khả định lên tiếng. Cô có thể giúp. Chỉ cần một cuộc điện thoại.
Đúng lúc đó, bạn cùng phòng B ngẩng lên, thấy cô. Ánh mắt cô ta lập tức chuyển từ ủ rũ sang khó chịu, thậm chí là khinh bỉ. Cô ta huých tay hai người kia. Cả ba lập tức im bặt, đồng loạt lườm Hứa Khả.
Nụ cười vừa chớm nở trên môi Hứa Khả tắt ngấm.
À. Ra là vậy.
Cô dửng dưng quay đi, tiếp tục dọn đồ. Lòng tốt của cô, không phải để dành cho những kẻ không xứng đáng.
Cô dọn đồ xong, kéo vali ra cửa. Tiếng điện thoại reo. Hứa Khả bắt máy, giọng ngọt như mía lùi: “A lô, ông xã… Em dọn xong rồi. Anh lên đón em à? Vâng, em xuống ngay. À, mà đồ hơi nhiều… Anh gọi mấy anh bảo vệ lên khuân giúp em với… Yêu anh!”
Ba cô gái trong phòng cứng họng nhìn nhau.
Vài phút sau, Chu Đại thật sự xuất hiện dưới sảnh. Anh không đi một mình, mà đi cùng hai vệ sĩ của khu ký túc xá. Anh đứng đó, cao lớn, uy nghiêm, y hệt như trong tấm ảnh họ vừa xem. Anh trả tiền hậu hĩnh cho hai người vệ sĩ, rồi dịu dàng cầm lấy túi xách nhỏ từ tay Hứa Khả, mở cửa xe cho cô.
Trên ban công, ba cô gái chết lặng.
Bạn cùng phòng B run rẩy: “Giống… Giống quá…”
Bạn cùng phòng A ghen tị: “Trùng hợp thôi… Nhìn cái giọng õng ẹo của nó kìa, giả tạo!”
Đúng lúc đó, bạn cùng phòng D (người duy nhất chơi với Hứa Khả) đi thực tập về. “Ủa, Hứa Khả dọn đi rồi à? Bạn trai cậu ấy mới tới đón đó. Các cậu có thấy không?”
“Bạn trai?”
“Ừ! Chính là trưởng khoa Chu Đại ở bệnh viện tớ! Tớ gặp mấy lần rồi, anh ấy đến tìm Hứa Khả suốt! Trời ơi, sủng Hứa Khả lên tận trời!”
Xoảng. Chiếc cốc trên tay bạn cùng phòng B rơi xuống đất, vỡ tan tành. Cơ hội duy nhất để cứu dì mình, vừa rồi, đã bị chính thái độ khinh khỉnh của cô ta ném đi mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận