Chương 1207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nam Nam, cảm ơn em.”
Cho bọn anh một đứa nhỏ.
Anh ta hôn lên môi cô, lại nằm ở bên tai cô nhắc đến lần sinh nở kia.
“Còn sợ không?”
Ý chí Lâm Chi Nam đang lơ lửng giữa không trung, sa vào trong từng lần đỉnh lộng sâu cạn không đồng nhất, liên tiếp rên ɾỉ như mèo.
Từ khi mang thai cô bắt đầu tập Pilates thường xuyên để giữ dáng sau sinh.
Lúc bảy, tám tháng, cánh tay, chân, không to lên bao nhiêu, nhưng bụng to lên trông thấy, ầm ĩ đến mấy người đàn ông buộc dưa hấu vào bụng, không được sáu cân không được theo.
Lúc từ phòng sinh đi ra, mặc dù không có vết mổ nhưng những giọt nước mắt vương trên khóe mắt cô, mấy người đàn ông vĩnh viễn không thể quên được.
Đau không?
Đương nhiên là đau, Lâm Chi Nam đỡ lấy lưng anh ta, ý thức mông lung, một phần là do anh ta lấp đầy, một phần là cô đang suy nghĩ những thay đổi sau khi làm mẹ.
Cô đã từng là một người theo chủ nghĩa ích kỷ.
Sẽ không bao giờ vì đàn ông sinh con, tiếp nhận đau đớn kia, cô đã từng lập lời thề như vậy, nhưng theo bụng cô càng lúc càng lớn, cô cảm giác được rõ ràng thai động.
Sinh mệnh kéo dài bắt đầu từ chỗ cô, cô gần như có xúc động muốn khóc.
Mặc dù tính cách Ôn Đình Nam hơi quái gở một chút, nhưng mỗi lần cậu nhóc khóc có cô ở bên người, cô luôn có thể dễ dàng dỗ dành cậu bé nín.
Cô bắt đầu hiểu được ý nghĩ độc nhất vô nhị của người mẹ đối với mỗi đứa bé, loại cảm nhận kia khiến trong nháy mắt cô được chữa lành.
Cô hoàn toàn có năng lực yêu thương.
“Sợ.”
Lâm Chi Nam hờn dỗi nhớ lại, cơ thể theo anh ta chống đối thật sâu co rút lại.
“Kiếp sau em muốn làm đàn ông để các anh đến sinh con.”
Ôn Thời Khải tự động xem nhẹ “các anh” kia.
Miệng anh ta từ ngực cô di chuyển lên trên, búng mũi cô trêu chọc.
“Làm đàn ông cũng không sao, nhưng đến khi đó cần em đến động.”
“Nhu cầu của anh có đủ, đến lúc đó lại đốc thúc em luyện tập nhiều một chút.”
Lâm Chi Nam “…”

Ôn Đình Nam thích yên tĩnh suy nghĩ, một đứa nhóc khác lại coi trời bằng vung.
Dường như Liên Tĩnh Nam cố ý đối nghịch với tên mình, một giây cũng không ngồi yên được, lúc chưa biết đi, cô bé sẽ ở trên giường y y a a để được chú ý.
Cô nhóc như cố ý muốn cùng cô đối nghịch vậy, ban ngày ầm ĩ thì thôi, đến ban đêm còn có thể giày vò được hai người, lúc muốn ngủ thường dùng cách khóc.
May mà Lâm Chi Nam để ý được, từ nhỏ đã ở bên tai cô bé dạy cô bé “gọi cha”.
Ánh mắt cô nhóc ngập nước, y y a a còn chưa hiểu.
Khi tiếng thứ nhất gần giống như tiếng “ba ba” từ trong miệng Liên Tĩnh Nam phát ra, mắt Liên Thắng đỏ bừng, anh ta ôm cô nhóc lên cao xoay mấy vòng.
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi lần đầu tiên vui như một đứa nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận