Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Tống Miên mở cửa, nhìn thấy Lục Thanh Hoài đứng ngoài cửa mặc bộ âu phục chỉnh tề, khuôn mặt không chút biểu cảm, cô sửng sốt cảm thấy mình tựa như đã không gặp hắn hơn một tháng rồi, nhưng thực ra cô chỉ mới xa cách hắn một tuần, hơn nữa nửa tuần trước bọn họ cũng đã gặp nhau.
Hôm đó đến lúc cuối cả hai người giằng co rất lâu. Sự mệt mỏi và chán nản của Lục Thanh Hoài có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hắn lúc đó không thể phản bác lại cô bởi vì hắn không muốn liên quan đến những việc mà trước giờ hắn vẫn không quan tâm. Hắn nản lòng thoái chí không muốn vướng vào cô nữa.
Hắn chán nản và im lặng, giọng nói đặc biệt khàn khàn, uể oải nhưng ẩn chứa phần ấm ức và không tha.
Hắn nói: “Tống Miên, em đi rồi thì đừng quay lại.”
Tống Miên đồng ý.
Hắn nói: “Tống Miên, anh từ bỏ em, anh không cần em nữa.”
Tống Miên đồng ý.
Hắn nói: “Tống Miên, nếu em rời khỏi anh, anh sẽ không để em sống yên ổn. Anh sẽ luôn nhắm vào em và làm khó em đến lúc giết chết em thì thôi. Lúc đó em cũng đừng cầu xin anh, anh sẽ không mềm lòng cũng sẽ không lại buông tha em.”
Tống Miên vẫn bình tĩnh đồng ý.
Nhưng mà, Lục Thanh Hoài đột nhiên nổi giận, từ trên người cô đứng dậy, tại chỗ đi hai vòng, nhìn dáng vẻ bình tĩnh thoải mái của cô, lồng ngực hắn kịch liệt phập phồng, cả người tràn ngập trong vô hạn phẫn nộ và đau khổ.
Lâu đài của hắn biến mất, hắn không còn gì cả.
Hắn tận mắt chứng kiến lâu đài của mình bắt đầu sụp đổ đến tận đáy, biến thành một đống cát vàng.
Những hạt cát mịn tung bay theo gió, cuối cùng biến mất trong sa mạc cằn cỗi, không ai biết về nó và không ai quan tâm đến nó nữa.
Giờ khắc này, hắn rốt cuộc biết mình đã mất đi cái gì.
Khóe mắt Lục Thanh Hoài đỏ hoe, trong mắt hình như có nước mắt, lưng hắn cứng đờ, dường như muốn giữ cô lại, nhưng lại bị đau khổ ập đến ép đến mức không thở nổi, chỉ cần mở miệng thì chỉ là giọng mũi nặng nề, nghẹn ngào.
Hắn ngậm miệng, đưa tay ra, như thể muốn bắt lấy cánh tay cô.
Tống Miên không nói một lời né tránh tay hắn, hắn gần như ngạt thở trong sự đau khổ.
Cô biết hắn có thể đã hối hận, nhưng hắn thực sự không đáng để cô mềm lòng lặp lại sai lầm. Cô cũng không nghĩ hắn sẽ thực sự hối hận về những gì mình đã làm sai. Giống như hắn đã nói, khi hắn hối hận có thể là hắn chỉ đang dùng phương thức dịu dàng hơn để lừa gạt cô, còn nước mắt của hắn chỉ “nước mắt cá sấu”, chỉ là trò lừa bịp, hắn tuyệt đối không xứng đáng cô cảm thông và thương hại.
Tống Miên không muốn ở đây thêm nữa, cũng không thèm để ý cô còn đang mặc quần áo rách định đi ra ngoài. Khi cô vừa ra đến cửa, Lục Thanh Hoài đột nhiên nhào tới nắm tay cô kéo tay cô lại, sau đó hai mắt hắn đỏ hoe, nhìn cô chăm chú sau đó nhỏ giọng nói: “Em không cần đi, anh đi.” rồi nhanh chóng rời khỏi nhà.
Tống Miên ngồi trong phòng khách cả đêm, sáng sớm hôm sau cô thay quần áo, tháo chiếc vòng ngọc trên tay đặt lên đầu giường, sau đó từ trong góc tủ cô mới phát hiện ra tiền mừng tuổi từ khi còn nhỏ đến lớn học mà cô vẫn luôn cất giữ, cô lấy ra giấy chứng nhận của cô từ trong túi văn kiện ngày hôm qua hắn để lại, rồi rời khỏi nơi này.
Hiện tại cô thuê một căn nhà gần trường, sau giờ học cô làm việc bán thời gian trong một cửa hàng in ấn và một quán ăn vặt, cuộc sống một mình có thể coi là thoải mái.
Lục Thanh Hoài chưa bao giờ tìm cô, cũng không làm khó cô như hắn nói, giống như hai đoàn tàu cuối cùng cũng đi đúng đường và đi ngược chiều nhau, không bao giờ giao nhau nữa.
Nhưng chỉ vì Lục Thanh Hoài không làm phiền cô không có nghĩa là hắn sẽ tha cho Mạnh Viễn, họ gặp nhau lần đầu tiên tại đồn cảnh sát vào chủ nhật.
Sáng hôm đó, cô định đi làm thêm ở cửa hàng in như thường lệ, chưa kịp ra khỏi nhà thì nhận được điện thoại của Mạnh Viễn, cậu ấy nói Lục Thanh Hoài đột nhiên kiện cậu ấy tội xâm phạm chỗ ở bất hợp pháp, hơn nữa còn đánh hắn.
Tống Miên vội vàng đến đồn cảnh sát, nhưng Lục Thanh Hoài không có ở đó, chuyện này do luật sư của hắn toàn quyền xử lý.
Luật sư của bên kia đã cho cảnh sát xem một đoạn video do camera mini của Lục Thanh Hoài lắp ở góc lối vào ghi lại, chứng minh rằng chính Mạnh Viễn là kẻ gây hấn trước.
Mạnh Viễn đã chuẩn bị kỹ, đưa ra báo cáo giám định thương tật chuyên nghiệp, chứng minh cả hai bên đều đã động thủ, hơn nữa vết thương của cậu ấy nghiêm trọng hơn.
Nhưng luật sư của Lục Thanh Hoài rõ ràng là người có kinh nghiệm dày dặn, gán cho Mạnh Viễn càng nhiều tội danh để khiến tội của cậu ấy nặng hơn, nhất định khiến cậu ấy hủy hoại cả tương lai trong tù.
Mạnh Viễn cũng học luật, nhưng lần đầu tiên cậu ấy cảm thấy bất lực khi bị luật sư bên kia chèn ép và cảnh sát thiên vị, cậu ấy tự hỏi liệu quyền lợi có thực sự áp đảo mọi thứ không, như người ngồi ở nơi cao giống như Lục Thanh Hoài, hủy hoại một người đơn giản như vậy.
Khi Tống Miên đến, Mạnh Viễn đang ngồi trên hàng ghế dài ngoài hành lang, có rất nhiều kẻ tình nghi ở đó, thực ra cũng khá ồn ào, nhưng cậu ấy ngồi đó, thẳng lưng chống đầu, có vẻ bất lực và cô đơn.
Cậu ấy thực ra cũng như là sinh viên năm nhất, loại chuyện này đối với cậu ấy cũng coi như là tai họa bất ngờ, nếu như Lục Thanh Hoài thật sự quyết tâm gây sự với cậu ấy, cậu ấy sao có thể chống lại được.
Tống Miên ngồi xuống bên cạnh cậu ấy. Sau khi hiểu đơn giản sự việc, cô im lặng một lúc, vừa định nói gì đó với Mạnh Viễn thì bất ngờ bị một người đàn ông tuổi trẻ ôn hòa, người mặc vest chân đi giày da, đeo gọng kính vàng, tay cầm túi công văn đáng gãy.
“Cô có phải cô Tống không? Xin chào.”
Tống Miên nghi ngờ ngẩng đầu nhìn đối phương, ngập ngừng nói: “Xin chào, anh là ai?”
“Anh ta là luật sư của Lục Thanh Hoài.” Mạnh Viễn nâng mi nhìn đối phương, chán ghét nói.
“Vâng, tôi là luật sư của Lục tổng, Lương Mục, tôi hoàn toàn phụ trách vụ án này.” Lương Mục dịu dàng nói.
Vẻ mặt Tống Miên không thay đổi, hỏi lạnh nhạt: “Xin hỏi có chuyện gì vậy?”
“Có một vài chuyện.” Lương Mục khẽ gật đầu: “Lục tổng ủy thác tôi nói với ngài Mạnh một câu.”
“Ngài Mạnh, ai rồi cũng phải nhận hậu quả vì những chuyện mình gây ra, mà đây mới chỉ là bắt đầu.”
Ánh mắt Mạnh Viễn càng ngày càng bi phẫn, cậu ấy nắm chặt nắm tay, đứng phắt dậy.
Cuối cùng cậu ấy cũng hiểu những gì Lục Thanh Hoài đã từng nói, rằng luôn có thứ gì đó vượt lên trên niềm tin của cậu ấy, nhiệt huyết và lý tưởng của cậu ấy không chịu nổi một đòn trước mặt sự thật.
Tống Miên sợ cậu ấy kích động nên giữ tay chắn trước người cậu ấy, cậu ấy vừa tức giận vừa khó hiểu nhìn cô, Tống Miên chỉ lắc đầu với cậu ấy, sau đó quay sang Lương Mục, bình tĩnh nói: “Luật sư Lương , tôi cũng muốn anh chuyển một lời đến Lục Thanh Hoài.”
“Chuyện này là do tôi gây ra, Mạnh Viễn là vô tội, tôi mong Lục tổng có thể buông tha cậu ấy, muốn trả thù cứ nhằm vào tôi. Nhưng nếu vẫn nhằm vào cậu ấy, tôi sẽ bảo vệ cậu ấy với thân phận là nhân chứng, hơn nữa tôi sẽ vĩnh viễn đứng về phía cậu ấy, tôi sẽ không để hắn tổn thương người vô tội nữa.”
Lương Mục nhướng mày và cười nói “Được, cô Tống, tôi sẽ chuyển lời đến Lục tổng.”
Mặc dù Lục Thanh Hoài nói rõ rằng muốn kiện Mạnh Viễn, nhưng cảnh sát xử lý những chuyện tranh chấp kiểu này thường trước hòa giải để hai bên làm lành. Đến gần giữa trưa, khi cảnh sát cuối cùng gọi hai bên vào phòng hòa giải chuẩn bị hòa giải, thì Lục Thanh Hoài bất ngờ chạy tới.
Hắn đẩy cửa phòng ra, thu hút sự chú ý của mọi người, Tống Miên cũng nhìn về phía hắn.
Trông hắn vẫn như vậy, luôn xuất hiện trước mặt mọi người với bộ dạng chỉnh tề, nhưng giờ phút này, quầng thâm mắt của hắn rất lớn, thể hiện rõ vẻ suy sút và lạnh nhạt.
Ở cửa, hắn nhìn thấy Tống Miên và Mạnh Viễn ngồi ở một bên làm việc, luật sư của hắn ngồi đối diện.
Sau hàng chục giây, hoặc có thể là vài phút, Lục Thanh Hoài mới nắm tay nắm cửa, bỏ qua ánh mắt của mọi người nhìn thẳng vào Tống Miên, mãi đến khi cảnh sát hỏi có chuyện gì không, hắn mới khàn giọng gọi Lương Mục ra ngoài, Tống Miên tránh ánh mắt của hắn, trừ cái nhìn đầu tiên, từ đầu đến cuối đều chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc cốc trước mặt cô.
Lương Mục đi ra ngoài chưa đầy một phút và nhanh chóng quay lại, nói với họ rằng Lục Thanh Hoài sẽ rút đơn kháng cáo Mạnh Viễn và không yêu cầu bồi thường nữa, sau đó cầm túi công văn rời đi.
Sự việc được giải quyết thuận lợi ngoài dự kiến, ngay cả cảnh sát cũng hơi kinh ngạc, cảnh sát thụ lý vụ án vỗ vai Mạnh Viễn giao lại vài câu rồi để họ rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại hai người họ. Mạnh Viễn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Tống Miên vô cùng thẫn thờ, suy nghĩ hỗn loạn.
Mạnh Viễn ngập ngừng hỏi cô: “Chị với hắn ta…”
“Bọn chị không có chuyện gì cả.” Tống Miên cúi đầu, một lúc sau mới nhẹ nhàng thuyết phục bản thân, nhấn mạnh: “Sau này cũng không có quan hệ gì cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận