Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả cà tím kia nóng tới mức khiến Diệp Phỉ kêu la thảm thiết, hắn ta ra sức vùng vẫy làm quả cà trượt thẳng một đường tử cổ áo xuống e0.
Cái nóng bức bách đến mức làm hắn ta quơ ͼhân múa tay dậm ͼhân như con Khỉ.
Diệp Phỉ phải cởi đai lưng, nới lưng quần thêm đường kính thật lớn thì quả cà tím kia mới rơi ra, cũng giúp hắn ta h0àn toàn tỉnh táo.
Lòng bàn tay của cô nương câm cũng đỏ bừng vì bị phỏng.
Nàng đang đứng run rẩy ở cách xa Diệp Phỉ, bàn tay còn lại đang cầm nắp nồi, dường như xem nó trở thành vũ khí có thể đả thươռg kẻ thù, bảo vệ bản thân mà dứ dứ về phía hắn ta.
Diệp Phỉ nhìn ánh mắt ẩn chứa sự đề phòng cùng nỗi sợ của nàng mà thầm hối hận bản thân đã ấm đầu gây sự khiến nàng bị thươռg.
Cũng tại hắn ta mà tất cả những sự tín nhiệm bản thân đã cố gầy dựng ở nơi nàng sụp đổ h0àn toàn tɾong phút chốc.
“Vì ta uống nhiều rượu nên vừa rồi đầu óc bị ngớ ngẩn, là ta sai, ngươi… Ngươi nhanh xối nước vào bàn tay bị phỏng đi… Ta xin lỗi, ta cút ngay đây.”
Hắn ta hổ thẹn cúi đầu, lập tức xoay người bỏ chạy, để lại một mình Oanh Nhi đang kinh hồn bạt vía, và phải mất một lúc lâu nàng mới hồi thần.
Nàng buồn bã, ngồi xổm xuống, bưng tay che mặt khóc rống.
Ngày ngày nàng đều chăm chỉ đi làm công, buổi sáng đi phụ ßếp còn buổi chiều thì tới phường thêu, thêu thùa tới lúc mặt trời lặn mới về nhà.
Mà dù kiếm được tiền thì nàng cũng không dám tiêu xài quá trớn, tiết kiệm từng đồng.
Nàng đã dọn dẹp sach sẽ tiểu viện cha chồng mua cho, đã trồng cây ăn quả, trồng hoa trước sân.
Nàng cũng đã dời án thư vào phòng để Ôn Trạm có chỗ đọc sách viết chữ. Nhưng đến bao giờ hắn mới có thể trở về?
Ngày qua ngày cô đơn lẻ bóng, thật khổ.
Như chuyện vừa rồi, nếu tên nam nhân kia không phải là Diệp Phỉ thì ¢hắc dù nàng có bị kẻ gian tiền dâm hậu sát cũng sẽ chẳng có ai cứu giúp.
Dù cố gắng ma͙nh mẽ nhưng Kế Oanh Nhi cũng chỉ là một nữ hài trẻ tuổi mà thôi.
Lúc nguy nan nhất, nghĩ đến việc bản thân mình không nơi nương tựa thì nàng càng nhớ Ôn Trạm nhiều thêm.
Cuối cùng nàng ném số đồ ăn còn nửa sống nửa chín kia xuống đất rồi ngồi co ro ở nhà ßếp khóc nức nở thật lâụ
Nàng khóc mãi cho tới lúc trăng tre0 đầu cành, cả căn phòng tối mịt thì mới cố chịu đựng lòng bàn tay đau nhức, sờ soạng tɾong bóng đêm để thắp một ngọn đèn dầụ
Nàng nuốt không trôi cơm chiều, vừa rửa mặt xong đã ngã xuống giường, thươռg tâm suốt đêm dài.
Như nàng đã từng nói, dù có ra sao thì cũng phải cố gắng sống qua ngày, nên sáng hôm sau nàng chỉ băng bó bàn tay mình qua loa lớn khái thì đã chạy nhanh đến “Phúc Mãn Đường” để bắt đầu một ngày làm việc.
Nhưng đến trưa thì bà chủ Quế Chân chạy vào ßếp tìm nàng với vẻ mặt vui mừng.
“Oanh Nhi A Trạm được thả rồi Ngươi khỏi cần nấu nướng gì nữa Mới vừa rồi Cung Phu nhân đã sai người tới đây báo tin, bà ấy nói sáng nay Hoàng Thượng đã hạ chỉ phóng thí¢h hắn rồi. Bây giờ Ôn Trạm đã vô phươռg về Ôn gia, biến thành một tên ăn mày không nhà để về nên ngươi hãy mau mau đi tìm hắn ”
Tin vui bất chợt khiến Kế Oanh Nhi sửng sốt, dường như không thể tin vào tai mình, sau khi h0àn hồn nàng lập tức tháo tạp dề, xông ra ngoài từ cửa saụ
Người tinh mắt như Quế Chân sớm đã đoán được ý trung nhân mà Ôn Trạm nhắc tới không ai khác mà chính là cô nương câm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận