Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn người làm đang khiêng chiếc giường kia ra khỏi phòng, trong lòng Phó Nhược Hằng đột nhiên nổi giận đùng đùng, hắn quát lên lớn tiếng khiến cho Lâm Tư Hạ đứng ngay đó cũng phải giật mình.

“Không được đem đồ đạc đi đâu cả! Tất cả để yên đó cho tôi!”

“Nhược Hằng, anh làm sao vậy?”

“Ai cho phép em động vào những thứ này khi chưa có sự cho phép của tôi?”

Giọng nói của Phó Nhược Hằng lạnh băng, dường như ẩn chứa đầy sự tức giận.

Trong lòng của Lâm Tư Hạ lại không thể tiếp tục giả vờ chịu đựng được nữa, cô ta không thể chịu đựng được cái cảm giác Phó Nhược Hằng ngày ngày ngủ trên chiếc giường từng ân ái với Trình Ý.

Mỗi đêm cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là cô ta muốn phát điên lên đi được. Vì cớ gì mọi thứ đã kết thúc lâu rồi, hắn và Trình Ý cũng đã ly hôn lâu rồi, vì cớ gì mà hắn lại không thể buông bỏ được Trình Ý?

“Nhược Hằng, anh tỉnh táo lại đi được không? Em mới là vợ tương lai của anh, em không muốn nằm chung trên chiếc giường Trình Ý từng nằm. Cô ta bây giờ đã tìm được người đàn ông khác tốt hơn anh, giàu hơn anh để bám vào rồi, sao đến giờ anh vẫn không chịu vứt đi những thứ này?”

“Không liên quan đến em! Không ngủ được vậy thì em có thể ngủ ở phòng khác được mà. Tôi chỉ đồng ý cưới em chứ không có đồng ý ngủ với em.”

Những lời nói tàn nhẫn của Phó Nhược Hằng càng khiến cho Lâm Tư Hạ oán hận, cô ta cho rằng là bởi vì Trình Ý trở về cho nên hắn mới đối xử với cô ta như vậy.

“Phó Nhược Hằng, anh trước đây đâu có như thế này? Rõ ràng là chính anh nói anh không yêu cô ta, anh ghét cô ta, vậy mà bây giờ anh lại vì cô ta mà lạnh nhạt với em hết lần này đến lần khác? Em có chỗ nào không bằng Trình Ý kia chứ?”

Phó Nhược Hằng lại im lặng, hắn cũng không biết câu trả lời nữa.

Hắn muốn ngủ ở đây vì nơi đây đâu đâu cũng là hình bóng của cô, mỗi lần nằm trên giường hắn đều có thể nhớ đến những đêm cùng cô triền miên. Tuy không phải là vui vẻ gì nhưng lại mê luyến đến khiến cho con người ta không muốn tỉnh lại.

“Vậy em còn muốn kết hôn với tôi hay không? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.”

Không được, chuyện đã đi đến nước này rồi, bao nhiêu năm như vậy, cô ta đều ming được gả cho Phó Nhược Hằng. Bây giờ bảo cô ta buông tay là chuyện không thể nào.

Phó Nhược Hằng là của cô, ai cũng không thể cướp đi được. Cho dù là Trình Ý trở về thì đã sao, người bây giờ sắp trở thành vợ của Phó Nhược Hằng là cô ta.

Cô ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi thêm mấy ngày nữa thôi. Có được danh phận thôi cũng được, Trình Ý cô ta sớm muộn cũng sẽ nhổ cỏ tận gốc mà thôi.

Lâm Tư Hạ lại bày ra vẻ mặt hối lỗi, nắm lấy tay hắn, “Nhược Hằng, em xin lỗi. Em chỉ là quá yêu anh thôi mà, em chỉ sợ đánh mất anh mà thôi. Em yêu anh nhiều như vậy, em chỉ muốn gả cho anh thôi.”

Nhưng lần nữa bị Phó Nhược Hằng gạt đi,

“Bây giờ tôi muốn được nghỉ ngơi, em về phòng chăm tiểu Nhiên đi.”

“Anh có muốn em massage cho anh thư giãn đầu óc không? Hiệu quả lắm đấy.”

“Không cần đâu.”

Lâm Tư Hạ chỉ có thể tức giận rời khỏi phòng, bàn tay nắm chặt lại. Để tránh tình trạng đêm dài lắm mộng, Trình Ý bắt buộc phải chết.

Suốt đêm, Phó Nhược Hằng đều ngồi hút thuốc trong phòng ngủ, bao thuốc lá đã cạn, trong phòng ngập tràn mùi thuốc lá.

Hắn bắt đầu suy nghĩ, bản thân có phải đã thực sự sai lầm rồi không?

Trình Ý từng yêu hắn như vậy, bất luận hắn khiến cho cô tổn thương thế nào, cô vẫn yêu hắn. Vậy mà bây giờ cô lại không thèm quan tâm đến hắn nữa, có phải là cô đã hết yêu hắn rồi không?

Hắn từng muốn rời xa cô để bên cạnh Lâm Tư Hạ, bây giờ lại cảm thấy chán ghét người phụ nữ nhiều thủ đoạn này vô cùng. Nhưng cô ta cứ như con rắn độc, bám chặt lấy hắn không buông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận