Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai chân Khương Khánh tiếp tục đá loạn lung tung vào cánh cửa, cố dùng hết sức lực cả cơ thể để có thể thấy được hỏng mất: “Tên điên nhà anh mau cút đi cho tôi! Tên điên mau cút đi! Cút đi, cút!”

Rõ ràng bản thân mới là một kẻ điên nhưng lại nói anh là kẻ điên.

Khương Từ Niên cố nhịn không cười nhạo, nghĩ đến việc khi anh còn nhỏ, anh cũng được Quý Xương Duệ nhặt về đây, anh cảm thấy có lẽ người phụ nữ trước mắt đã bị đánh một trận dữ dội, bị đánh đến mức không dám điên điên khùng khùng mà gọi anh bậy bạ.

Khương Khánh nôn ra một ngụm máu, Quý Xương Duệ thấy tình hình không ổn, vội vàng kêu Khương Từ Niên đi ra ngoài.

“Đóng cửa lại! Mày chờ ở ngoài cửa!”

Mặt anh vô cảm, xem như chưa từng thấy gì cả, xoay người rời đi, mạnh mẽ mà đóng cửa lại.

Ông ta nói cái gì mà mẹ anh yêu cầu anh, cùng lắm chỉ là vì Quý Xương Duệ muốn khôi phục thần kinh của bà ta trở lại bình thường nên mới nghĩ ra hạ sách cuối cùng này.

Khương Từ Niên cũng đã ở trên đảo này gần ba tháng.

Kể từ ngày đó, Quý Xương Duệ không còn bắt anh phải đi qua đi lại giữa bệnh viện tâm thần, mỗi ngày anh đều ở yên trong khách sạn, nhìn mặt biển ngoài cửa sổ kia đến phát ngốc, ảo tưởng liệu một ngày nào đó Lê Đông có thể tới hòn đảo này mà tìm anh hay không, nói rằng cô không thể không có anh, nói cô đã yêu anh mất rồi.

Tinh thần của Khương Từ Niên vì dựa vào Lê Đông mà có thể chống đỡ qua ba tháng, nhưng những động lực đó đã sắp cạn kiệt rồi.

Quan Xuyên cũng không cho anh bất cứ tin tức gì, dường như cô đã thật sự bốc hơi khỏi thế giới này, tựa như sẽ không bao giờ quay trở lại bên cạnh anh nữa.

Đó chính là hy vọng duy nhất của Khương Từ Niên, là hy vọng Quý Xương Duệ sẽ nói anh biết Lê Đông đang ở đâu, nhưng trong ba tháng này, bất luật là tin tức gì về Lê Đông, Quý Xương Duệ đều không nói cho anh biết, anh bắt đầu nghi ngờ liệu có phải Quý Xương Duệ đang lừa gạt anh hay không.

Rốt cuộc Lê Đông đang ở đâu?

Ba tháng này, sự nhẫn nại của anh đã đến cực hạn rồi, thậm chí Khương Từ Niên còn muốn kề dao vào cổ Khương Khánh để uy hiếp Quý Xương Duệ.

Ngày sắp tàn, ở ngoài cửa sổ, hoàng hôn bắt đầu trầm xuống theo từng làn sóng dập dờn trên mặt biển, dần dần chuyển sang màu đỏ, ánh sáng xanh thẳm quyến rũ nhưng lại yếu ớt mà chiếu rọi xuống, tựa như một ngọn lửa đỏ đậm bập bùng thiêu đốt ở trong.

Trong phòng, đường chân trời màu đỏ cam dẫn lan sang những đám mây mỏng, khiến chúng chuyển sang màu đỏ hồng, áp suất của không khí xuyên qua lớp cửa kính, ập vào trước mặt.

Khương Từ Niên nằm ở trên sô pha, canh tay rũ xuống, ánh mắt bị thương mà bình tĩnh đến lạ thường, tay phải đặt ở trên ngực, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, trong đầu dần hiện ra gương mặt của Lê Đông, đôi mắt trong trẻo, tuyệt đẹp, nhìn anh nở ra một nụ cười sáng lạn, rạng rỡ.

Anh nhớ cô đến muốn chết.

Một tuần trong tháng, trên đường phố dần dần bắt đầu có năm vị, lại qua thêm vài ngày nữa là sẽ đến Tết Nguyên Đán, nguyên cả con đường cái sẽ giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

Lê Đông xuyên qua đám người trên đường, mang theo phần cơm vừa mới mua về khách sạn nhỏ.

Cô cởi bỏ khăn quàng cổ và khẩu trang, thở ra một hơi nóng, trong không khí dần tản ra một làn sương trắng mờ ảo, gương mặt lạnh cóng lộ ra hai luồng tơ máu.

Nhiệt độ điều hòa trong phòng không phải là nhiệt độ ngoài trời, vô cùng ấm áp, cô thay chiếc áo ngủ lông xù xù, chui vào chiếc giường đơn, bọc chăn lại, dựa vào tấm thảm điện, sưởi ấm cơ thể, ở phía trước, cách nơi này không xa có một cái khách sạn vô cùng ấm áp

Bởi vì cô sợ sẽ để lộ ra tung tích của mình, cô không dám dùng chứng minh thư để chứng minh thân phận, đương nhiên cũng không thể đi thuê khách sạn, bây giờ cô chỉ có thể tìm một cái khách sạn nhỏ để ở tạm thời, ai mà ngờ được, ngẩn ngẩn ngơ ngơ cái đã trôi qua mấy tháng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận