Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Là âm thanh nam nhân cô vô số lần trong mộng đều nghĩ đến , môi mỏng lạnh lùng, trong mộng cô trộm hôn môi.

Cô rất muốn được hắn ôm ấp, a quỳ gối trước mặt hắn thần phục: “Chủ……”

Một bàn tay sau lưng đánh úp lại, che miệng cô lại, cách người kia càng ngày càng xa: “Ngô ngô! Ngô!”

“Âm thanh gì?”

Người bên người hắn dẫn đầu mở ra thông đạo an toàn, bên trong không một bóng người.

Ánh mắt nam nhân trầm tĩnh , liếc mắt nhìn quét qua một cái ở cửa cầu thang , cầm lấy băng đạn đổi đạn,trên mặt là cảm xúc nhạt nhẽo đi về thang máy phía trước không xa: “Lên lầu.”

“Vâng.”

“Ngô ngô! Ô ô ngô!” Rina bị một tên nam nhân thô lỗ bắt lấy.

Trên cổ đặt một con dao, tay hắn chậm rãi buông ra, Rina ngay cả thở cũng không dám.

“Cô nhận ra tên nam nhân kia?” âm thanh thô nặng, trong bóng tối nhìn không tới phía sau người trông như thế nào, trên cổ đau đớn, giống như cắt rách làn da của cô.

Rina gật gật đầu.

“Anh ta là gì của cô!”

“Chủ, chủ nhân.”

“Vậy xem ra đây là tình nhân của anh ta, vừa lúc, có thể bắt cô ta làm con tin, nữ nhân bị anh ta thao qua một lần, tôi không tin anh ta còn có thể thờ ơ.”

Cô bị kẹp cổ cưỡng bách đứng lên hướng tới trên lầu mà đi, con dao kia vẫn luôn để ở trên động mạch của cô, Rina theo sát bước chân của hắn: “ Anh , anh muốn giết tôi sao?”

“Giết cô còn quá sớm, chờ tôi giết hắn trước liền giải quyết cô.

Tầm mắt chứa đầy dâm ý triều trên người cô đánh giá một phen, đường cong hai chân mảnh khảnh tuyệt đẹp, hừ cười ra tiếng: “Trước dâm sau giết.”

Tiếng bước chân càng lúc càng xa, 308 quỳ trên mặt đất, cánh tay vì căng cứng trong thời gia dài đã bắt đầu run lên, hai chân cũng theo kịp tiết tấu.

Vì lý do nào hắn không rõ, nhưng màn sướng trắng xung quanh càng lúc càng dày, bủa vây tứ phía.

Con mẹ nó, lúc này căn bản không có sức mà đứng dậy, hắn gần như ngất ra, ở chỗ rẽ cạnh gian phòng còn có 3 người kia, không rõ là ngủ hay không cử động nổi nữa.

308 dựa vào, hắn lấy tường làm điểm tựa cho cơ thể gần như đã đi đến cực hạn này, cuộc tròn, chôn mặt giữa hai chân thở hổn hển, gạt bỏ đi những giọt sương trắng vương trên bộ quần áo, hắn đang tận lực lấy lại sự bình tĩnh, thình lình có tiếng súng từ trên lầu truyền xuống.

Sự kinh ngạc thoáng chốc lan ra từ đáy mắt …. Hắn nhớ không lầm thì …. ban nãy Rina chạy len trên tầng !

Chết tiệt !

Lại một lần nữa đứng lên, có điều lần này là tiến lên lầu.

Sự lãnh lẽo từ trên trán truyền đến, họng súng đen ngòm đã tháo bỏ chốt an toàn chĩa thẳng vào thái dương, nhịp thở rối loạn cùng với vùng cổ đỏ ửng do bị nam nhân thít chặt, cô không còn cách nào ngoài việc thuận theo sự lôi kéo của hắn bước lùi lại.

Oxi trong phổi càng ngày càng ít, lại vì bị giam cầm ở cổ mà không thể lấy thêm, hai cẳng chân gần như không còn là của nàng nữa rồi. Giờ đây nàng như con thú nhỏ bị người ta định đoạt cùng với chiếc áo cộc trắng mỏng manh còn không thể che đậy nơi riêng tư kia.

“ Tông Chính, mày có bản lĩnh thì đừng có trốn chứ ! Ra đây, ra mà xem tao bắt được thứ đồ tốt gì này, mày ra nhìn xem này, ra chúng ta còn nói chuyện chứ !” Nói xong thì cười rộ lên, Rina có thể cảm giận được ngực hắn lên xuống theo từng tiếng cười.

Đột nhiên nam nhân dừng lại, rồi nhìn xung quanh, vẫn như cũ không một bóng người.

“ Này, không ra nhìn một chút thật hả ? Mày mà không ra đây, tao sẽ nổ súng vào đầu nó !” Rồi hắn cúi đầu hỏi cô

“ À, tên cô là gì nhỉ ?”

“Ri … ri …na.”

“ Là gì?” Hắn giơ khẩu súng dí trán nàng: “ Nói nhanh, đừng lừa ông đây bằng không mặt cô cũng không giữ được đâu.”

“ Không phải, không có, tôi không có lừa anh.”

“ Im. “

Từ ngã rẽ trước mặt xuất hiện thân hình của người đàn ông, hắn lạnh mặt đứng ở đó, đôi mắt âm trầm khiến cho đáy mắt ahwns sâu hoắm, trái ngược với nó, áo sơ mi trắng hắn đang mặc lại rất bắt mắt, ngay khoảnh khắc ấy, trong mắt Rina, hắn là sự tồn tại tượng trưng cho ánh sáng của cuộc đời cô.

Người đàn ông mà cô tâm tâm niệm niệm muốn gặp, chủ nhân của cô.

“ Aha, cuối cùng mày cũng ló mặt ra, mày mà có hành động gì quá khích, tao sẽ bắn chết con này, nó có vẻ như là bạn gái mày nhỉ ?”

Ở hai đầu hành lang, người đàn ông đối diện giơ vũ khí lên.

Hắn bên này hơi run sợ giơ khẩu súng hướng vào đầu cô, dần kéo người lui về sau vài bước, nói: “ Mày phải hiểu hiện tại quyền chủ động nằm trong tay ai ! Người đàn bà của mày nằm trong tay tao, thật sự không phải người quen của mày à, cái mạng người này mày muốn bỏ hả ?”

Hắn bên kia, căng thẳng đến cực hạn, bắp tay siết căng cứng bóp cò súng, viên tay màu đen từ nóng súng bắn ra, rất nhanh đã bắn trúng vào bắp chân của Rina.

Bình luận (0)

Để lại bình luận