Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hoàng Hôn Vị Kim Cương
Ký túc xá nữ chìm trong một sự im lặng kỳ quái.
Bạn cùng phòng B, người vừa nãy còn thao thao bất tuyệt, giờ đây ngồi sững như tượng đá. Cái tên “Chu Đại” và hình ảnh Hứa Khả ung dung bước lên chiếc siêu xe kia cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô ta như một đoạn phim bị hỏng.
Là anh ta. Thật sự là anh ta. Vị bác sĩ thiên tài, phú nhị đại, người mà cô ta và chị họ coi như vị thần xa xôi, người mà họ cầu cạnh một cái liếc mắt cũng không được… lại là bạn trai của Hứa Khả.
Không, nhìn cái cách anh ta mở cửa xe, cái cách anh ta dịu dàng đỡ lấy túi xách cho Hứa Khả, đó không đơn thuần là “bạn trai”. Đó là sủng ái, là chiếm hữu.
Bạn cùng phòng B bỗng thấy cổ họng mình khô khốc. Cô ta nhớ lại ba năm qua, nhớ lại những lần mình bĩu môi khi thấy Hứa Khả dùng đồ hiệu, những lời xì xào sau lưng rằng Hứa Khả chắc chắn bị một lão già nào đó bao nuôi. Cô ta đã từng hả hê khi thấy Hứa Khả lầm lũi một mình, tính tình thẳng thắn đến ngu ngốc, đắc tội với mọi người.
Giờ đây, cô ta mới nhận ra mình ngu ngốc đến mức nào.
Cơ hội để cứu dì mình, mối quan hệ ngàn vàng có thể thay đổi số phận… tất cả đã nằm trong tầm tay, ngay trong phòng ký túc xá này. Và cô ta, bằng chính sự ghen ghét và ngu xuẩn của mình, đã đẩy nó ra xa. Chỉ cần một cái gật đầu của Hứa Khả, một câu nói nũng nịu bên gối với người đàn ông quyền lực kia, mọi chuyện đã khác.
Nhưng giờ đã quá muộn. Hứa Khả, con nhỏ mà cô ta coi thường, đang nắm giữ thứ quyền lực mà cô ta cả đời cũng không dám mơ tới.
________________

Trong chiếc xe êm ái, Hứa Khả tháo giày cao gót, co hai chân trần lên ghế. Cô chẳng thèm để ý đến ánh mắt của ba con mắm tôm trên ban công. Cô đang bận ăn.
Chu Đại đã mua sẵn bánh kem mousse dâu và ly trà sữa trân châu đường đen mà cô thích nhất. Cô không dùng thìa, cô dùng ngón tay quệt một vệt kem hồng nhạt, đưa lên miệng mút một cái “chụt” thật kêu.
“Ngon quá!”
Chu Đại liếc sang, ánh mắt tối sầm. Anh vừa nhìn thấy cái lưỡi nhỏ xinh của cô lướt qua ngón tay, và cổ họng anh bỗng nhiên khô khốc.
“Em đúng là mèo con.” Anh gằn giọng, cố tập trung lái xe.
“Thì sao?” Hứa Khả cười ranh mãnh. “Mèo con thì phải được thưởng.” Cô lại quệt một ngón tay đầy kem, nhưng lần này không ăn, mà chìa về phía anh. “Anh nếm thử đi, ngọt lắm.”
Chu Đại nhíu mày. “Đang lái xe. Đừng quậy.”
“Em mặc kệ. Anh không ăn là em giận.”
Anh thở dài, nhưng vẫn nghiêng đầu qua, không phải cắn miếng bánh, mà ngậm lấy cả đầu ngón tay cô. Anh mút mạnh, lưỡi anh quấn lấy ngón tay cô, vừa hút vị kem vừa trêu chọc làn da mỏng manh.
“A…” Hứa Khả giật nảy mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. “Lưu manh! Em bảo anh ăn bánh kem!”
“Anh đang ăn đây.” Anh nhả ngón tay cô ra, liếm mép một cách đầy thỏa mãn. “Vị của em ngon hơn.”
Hứa Khả đỏ mặt, rụt tay về, tim đập như trống hội. Tên già này, càng ngày càng không biết xấu hổ.
Cô hắng giọng, cố lái sang chuyện khác: “À… lúc nãy bạn em nó nhắc, em mới tò mò. Công việc của anh ở bệnh viện rốt cuộc là làm gì? Em thấy anh bảo không cần khám bệnh mỗi ngày, lại còn làm giáo sư gì đó nữa?”
Chu Đại cười khẽ. “Em quan tâm anh à?”
“Không… Em tò mò thôi.”
“Sau khi lên trưởng khoa, anh không cần phải ngồi phòng khám nữa. Chủ yếu là nghiên cứu, hội chẩn những ca khó, và phẫu thuật. Ngoài ra, anh có nhận lời dạy ở trường Y, hướng dẫn nghiên cứu sinh.”
Hứa Khả “Ồ” một tiếng, nhưng đầu óc cô đã trôi đi đâu mất. Nhắc đến công việc của anh, cô lại nhớ đến cái văn phòng rộng lớn, sang trọng đó. Nhớ đến cái bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng… và nhớ đến cái cách anh đã ép cô lên đó, xé toạc chiếc áo sơ mi của cô, đè cô xuống mà làm tình ngay giữa giờ làm việc. Cảm giác vừa kích thích vừa sợ hãi đó khiến tiểu huyệt cô bất giác co lại.
“Nghĩ gì mà mặt đỏ thế?” Chu Đại liếc cô, anh biết tỏng cô đang nghĩ gì. “Lại nhớ đến cái bàn làm việc của anh à?”
“Ai… ai thèm nhớ!” Hứa Khả giật mình. “Em đang nghĩ… anh giỏi thật đấy. Chắc là bận lắm.”
“Cũng thường.” Anh nhún vai. “Dù sao cũng phải để thời gian về nhà ‘làm việc’ với bà xã tương lai chứ.”
“Ai là bà xã của anh!” Hứa Khả lườm anh, nhưng trong lòng lại ngọt như vừa ăn thêm một thìa kem. “Đừng có gọi bậy.”
“Không phải bây giờ, nhưng sớm thôi.” Anh cười, giọng đầy ẩn ý.
Chiếc xe chạy dọc bờ sông. Mặt trời đang lặn. Bầu trời đỏ ối như một vết thương hở, rực rỡ và bi tráng. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt nghiêng của Chu Đại, khiến vẻ lạnh lùng thường ngày của anh trở nên mềm mại, nhưng cũng nguy hiểm hơn.
Anh đột ngột dừng xe ở một khúc cua vắng.
“Sao thế?” Hứa Khả ngơ ngác.
Chu Đại không trả lời. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, đặc quánh như màn đêm. Anh đưa tay, vuốt nhẹ gò má cô, ngón tay cái miết qua đôi môi sưng mọng vì nụ hôn lúc nãy.
“Hứa Khả, em đẹp lắm.” Giọng anh trầm khàn.
“Em… em biết.” Tim cô bắt đầu đập loạn.
Anh không nói những lời sáo rỗng. Anh chỉ lẳng lặng lấy từ hộc xe ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen. Anh mở nó ra.
Một viên kim cương lấp lánh, không quá phô trương, nhưng tinh xảo và thuần khiết, nằm im lìm trên nền nhung.
Hứa Khả nín thở.
“Ngày mai.” Anh nói, giọng không phải là câu hỏi, mà là một lời thông báo. “Chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Cô sững sờ. “Anh… anh cầu hôn em đấy à? Ở ven đường thế này?”
“Em không thích?”
“Không… không phải… nhưng…” Cô lắp bắp. “Anh đã lên kế hoạch từ lâu rồi đúng không?”
Chu Đại cười, nụ cười hiếm hoi lộ rõ vẻ đắc thắng. “Anh đã nghĩ về ngày này rất lâu rồi.” Anh cầm lấy tay cô. “Từ cái ngày đầu tiên em nhổ bã kẹo cao su xuống sàn nhà anh.”
Hứa Khả bật cười, nước mắt bỗng nhiên trào ra. Gã đàn ông quái gở này.
Anh lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Vừa khít. Anh cúi xuống, hôn lên chiếc nhẫn, rồi hôn lên ngón tay cô, một nụ hôn thành kính.
Hứa Khả nhìn anh, nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực ngoài cửa sổ. Cô hít một hơi thật sâu.
“Được.” Giọng cô kiên định. “Ngày mai chúng ta kết hôn.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận