Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu không phải Điền Yên dẫn dắt, nhà máy quân sự kiêu hãnh này đã không bị chính tay họ biến thành đống đổ nát.

“Bên chỗ anh Phú có chuyện!”

Tào Nông xem báo cáo bên dưới, bấm vào một kênh liên lạc khác: “Có một nhóm người chạy ra khỏi nhà xưởng số một! Họ đang hướng về cổng, đang hướng về phía anh Phú. Tôi sẽ tiếp tục thả lựu đạn xuống, mọi người chú ý.”

Bàng Kinh Phú núp sau thân xe, dùng cửa cốp đang mở làm vỏ bọc. Anh nhanh chóng nạp đạn vào khẩu súng lục rồi bỏ ra sau lưng, cầm lấy một quả lựu đạn trong hòm ra, dặn dò Lưu Hoành Dật.

“Yểm trợ cho tôi.”

“Vâng!”

Lưu Hoành Dật lập tức chạy đến bên trái đuôi xe. Tay phải Bàng Kinh Phú cầm súng tự động, nhấn tai nghe hỏi Phó Hách Thanh: “Điền Yên ở đâu?”

“Ở hướng ba giờ của cửa vào nhà xưởng số tám. Trước mắt đang nằm bất động trên đất, đoán chừng là bị lựu đạn bỏ túi vừa rồi bắn vào mắt.”

Bàng Kinh Phú giận cười, thở hổn hển vặn ra một câu: “Tốt nhất là mù luôn đi.”

“Ông chủ, người đến!”

Bàng Kinh Phú kéo thuốc nổ ra, cánh tay đong đưa nhanh chóng nhưng mãnh liệt, thuốc nổ văng ra khỏi nóc xe nhanh chóng bay về phía những người phía sau, rồi rơi xuống đất.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc trong nháy mắt xé rách không khí, mấy chiếc ô tô ở cửa bị tác động của vụ nổ hất ngược lên trên. Một lượng lớn kim loại và kính vỡ bay ra ngoài, áp suất không khí xung quanh trong phút chốc xảy ra biến hóa lớn.

Cùng lúc đó, Lưu Hoành Dật bật nửa người ra ngoài. Trực thăng trên bầu trời không ngừng ném lựu đạn chớp nhoáng, tiếng nổ thật to kèm theo ánh chớp chói mắt, gần như biến thành một đống tàn tích ô nhiễm ánh sáng.

Một tay Bàng Kinh Phú cầm súng tiểu liên bắn quét vào ánh sáng, cũng nhanh chóng lao về phía cửa. Lưu Hoành Dật tiếp tục không ngừng bắn từ hướng khác, quấy nhiễu khả năng phán đoán vị trí của đối thủ.

Họng súng không ngừng bắn ra ngọn lửa dày đặc. Trong mắt Bàng Kinh Phú tràn ngập sát ý mãnh liệt, nhịp bước dưới chân ổn định ung dung đi về phía trước. Anh lạnh lùng, sắc bén không có vẻ nào là sợ hãi. Thấm đẫm hơi ẩm từ đầm lầy, như muốn đưa mắt là có thể phá hủy tất cả tàn tích ở bất cứ nơi nào.

Bàng Kinh Phú mới vừa bước vào cửa, chiếc trực thăng lập tức ngưng ném. Cùng lúc đó, một tiếng gầm vang lên từ phía sau chiếc xe dùng làm nơi phòng thủ: “Bao vây!”

Khoảnh khắc đội trưởng lao ra thấy Bàng Kinh Phú, ông ta liều chết không hối hận quyết tâm xông về phía anh, trong mắt thiêu đốt phẫn nộ và thù hận.

Bàng Kinh Phú nghiêng đầu súng nhắm vào hàng rào nhận dạng của cổng, trong nháy mắt viên đạn xuyên thủng lớp kính bảo vệ. Khi chuông báo động vang lên, tất cả súng máy tự động phía trên hàng rào sắt trước cửa bắn ra, phát ra âm thanh kim loại cứng rắn lạnh lẽo.

Súng máy bắt đầu bắn càn quét, xung quanh cửa bị mưa đạn bao phủ, văng lửa khắp nơi, khói mù tràn ngập. Đạn bắn vào cửa và mặt đất xung quanh, dưới tiếng súng liên tục bắt đầu xuất hiện những vết nứt, một số chỗ bị xuyên thủng, từng làn khói trắng bay ra.

Đội viên phía sau vội vàng né tránh.

Đội trưởng Từ quay người sang một bên, dùng cửa xe đang mở làm chỗ nấp. Ông ta hạ cửa kính xuống, rút súng ra ngắm bắn Bàng Kinh Phú, đối phương lại nhanh chóng nấp sau một chiếc xe và biến mất.

Đội trưởng Từ dùng thiết bị truyền tin vô tuyến dặn dò những người khác: “Tận lực bắt sống! Không bắt sống cũng không cho phép cậu ta đi ra phía sau. Nghĩ biện pháp bắn lên người cậu ta!”

Ông ta vừa dứt lời, sau lưng truyền tới tiếng bước chân.

Ông ta vừa dứt lời, sau lưng truyền tới tiếng bước chân. Đội trưởng Từ xoay người, còn chưa kịp bóp cò, cánh tay đang cầm súng đột nhiên bị ấn lại, đẩy ra sau.

Hai tay ông ta bị kẹp và trói ra sau lưng, phía sau vang lên một giọng nói rét lạnh: “Lúc này rất giống như lần đầu tiên chúng ta giao chiến chính diện, để biểu đạt một chút thành ý của tôi, tôi sẽ không dùng súng.”

Là Bàng Kinh Phú!

Đội trưởng Từ toát ra mồ hôi lạnh, cánh tay phải nâng lên, đánh cùi chỏ ra phía sau!

Bàng Kinh Phú buông tay ra, đợi anh xoay người thì đạp một cước khiến ông ta nằm xuống đất! Đội trưởng Từ bị buộc phải vứt bỏ súng trong tay.

Đội trưởng Từ nhanh chóng nắm lấy cửa xe đứng dậy, vừa định tấn công đã thấy trên mặt anh nở một nụ cười hung ác, cười hưng phấn quái dị. Trong mắt hiện lên ánh sáng khác thường, lúc này trên mặt anh cô đọng sự ác ý và điên cuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận