Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng đế đoán không sai, hiển nhiên Phúc Toàn ở trong thư phòng nhận ra Đoan Tĩnh, suy đoán của bản thân được chứng thực khiến Phúc Toàn cảm thấy vô cùng có thành tựu, ông ấy nhịn không được ưỡn bụng đắc ý.
Nhìn thấy người đệ đệ Hoàng đế này của ông ấy rõ ràng là căng thẳng mà còn cố gắng làm bộ bình tĩnh, quả thật sướng không thể tả.
Khóe miệng Phúc Toàn nhếch lên cả buổi.
Lương Cửu Công ở bên cạnh cẩn thận hầu hạ, trong đầu hiện lên vô số dấu chấm hỏi, hắn không hiểu nghệ thuật, thật sự không rõ vì sao Dụ thân vương nhìn bức tranh này mà có thể cười vui vẻ đến như vậy?
“Vương gia, bức tranh này rất thú vị sao?” Lương Cửu Công rót đầy chung trà đưa đến trước mặt Phúc Toàn.
Phúc Toàn nhận trà, nhấp một ngụm, sau đó hứng thú gật đầu nói, “Đúng vậy! Bức tranh này rất thú vị! Lương công công, phiền ngươi cuộn lại giúp ta, bổn vương muốn mang về Vương phủ để thưởng thức!”
Lương Cửu Công gật đầu đáp, “Dạ vâng, Vương gia chờ một lát.”
Phúc Toàn bưng chung trà, trong mắt toàn là ý cười, lần này ông ấy kiếm lời rồi!
Tiền bịt miệng này, chậc, cũng quá lớn rồi!
Chút tâm tư này của ông ấy phỏng chừng cũng không thể lừa được người đệ đệ Hoàng đế này, có điều dù sao ông ấy cũng là ca ca ruột của hắn, sợ quái gì?
Phúc Toàn nhớ đến lời Hoàng đế nói lúc trước với mọi người, hắn nói ở Thanh Thành bị hàn khí xâm nhập, thân thể lúc khỏe lúc ốm cho nên cần đến Sướng Xuân Viên nghỉ ngơi.
Còn có tin tức Tam công chúa bị thương nghiêm trọng, đóng cửa không ra ngoài, nhốt mình ở trong Vĩnh Hòa cung bồi dưỡng thân thể.
Phúc Toàn bỗng chốc mỉm cười, vậy người hắn vừa mới thấy lúc nãy là quỷ sao?
Xem ra người đệ đệ này của ông ấy thật sự lụy chết Tam công chúa rồi.
“Vương gia, tranh của ngài đây.”
Phúc Toàn buông chung trà, mỉm cười nhận tranh, gật đầu với Lương Cửu Công một cái, sau đó ưỡn bụng rời đi.
Nam nhân một khi rơi vào lưới tình, e là có nhiều trò hay để xem.
Phúc Toàn vô cùng chờ mong người đệ đệ thâm trầm này của hắn sau này có thể làm chuyện ngốc nghếch gì.
Cái cớ này của Hoàng đế không phải quá vẹn toàn không có một chút sơ hở nào, nhưng trước đó hắn đã huyết tẩy trong và ngoài cung một phen, chặt đứt vô số nanh vuốt, khiến đám người muốn ngo ngoe rục rịch phải kinh sợ, hiện giờ uy nghiêm còn đó, mọi người đương nhiên là phải tin lời hắn rồi.
Nhưng vẫn có người thông minh âm thầm đề cao cảnh giác, bản năng sinh tồn khiến bọn họ cảm nhận được mùi nguy hiểm trên người Tam công chúa, họ sôi nổi bảo ban người bên cạnh phải kính nàng ba phần.
Không nên xem thường trí tuệ sinh tồn của bất kỳ ai trong cung.
…..
Sướng Xuân Viên, Đoan Tĩnh và Hoàng đế không suy nghĩ phức tạp, họ sống cuộc sống đơn giản và thoải mái bên nhau.
Buổi tối, Hoàng đế ôm Đoan Tĩnh đi vào giấc ngủ.
Buổi sáng, Hoàng đế đi nghe báo cáo, Đoan Tĩnh ngủ đến lúc tự tỉnh.
Giữa trưa, hai người cùng nhau dùng bữa.
Buổi chiều, chờ Hoàng đế phê duyệt tấu sớ xong, hai người tay trong tay tản bộ trong Sướng Xuân Viên.
Hơn một tháng nay, Đoan Tĩnh trên cơ bản đã khám phá khắp mọi ngõ ngách trong Sướng Xuân Viên.
Thời tiết dần trở nên lạnh hơn, thư viện Thanh Khê cũng đã thay một lớp chăn gấm dày.
Trên đầu giường có giắt hai túi thơm bên trong chứa đầy dược liệu, đây là loại thuốc tránh thai mới được Lưu Thanh Phương điều chế ra.
Dược liệu này có tác dụng ức chế sinh tinh, tác dụng chủ yếu đối với nam giới.
Mặc dù hiện giờ Hoàng đế đều bắn ra bên ngoài, nhưng cũng khó tránh khỏi nguy hiểm. Thuốc tránh thai có tính hàn, Hoàng đế không muốn để Đoan Tĩnh tiếp tục dùng nữa.
Thỉnh thoảng hứng khởi không khống chế được phóng thích vào trong cơ thể Đoan Tĩnh thì cũng đều xem ngày trước, chọn những ngày không dễ thụ thai, sau đó còn cẩn thận mát xa huyệt đạo, bài xuất tinh dịch ra ngoài.
Phòng tránh nghiêm ngặt, trên cơ bản không có nguy cơ mang thai. Sáng sớm khoảng giữa canh bốn* mà Hoàng đế đã chuẩn bị thức dậy
Canh bốn: tính từ 1h đến 3h sáng, giữa canh bốn chắc khoảng 2h sáng
Hơi thở ái muội trên giường còn chưa tan đi, Hoàng đế vuốt ve thân thể thiếu nữ mềm mại còn đang ngủ say trong ngực mình, cẩn thận nhấc một chân nàng lên, chậm rãi rút long căn đang nhét trong cơ thể nàng suốt cả một đêm ra.
Đây là thói quen quái gở mới của hắn.
Ngoại trừ mấy ngày Đoan Tĩnh đến quỳ thủy ra, trên cơ bản mỗi đêm nàng đều bị Hoàng đế lăn lộn làm một hai lần hắn mới buông tha.
Sau khi làm xong, Hoàng đế còn muốn nhét dương vật đã hơi mềm vào trong cơ thể Đoan Tĩnh, sau đó ôm nàng vào ngực cùng nhau rơi vào mộng đẹp.
Lúc đầu Đoan Tĩnh còn kiên quyết từ chối, dị vật trong cơ thể khiến nàng không cách nào an giấc. Nhưng thời gian trôi qua, nàng cũng bắt đầu quen với cảm giác bị căng ra cả đêm.
Không còn cách nào, không quen thì tập cho quen.
Sáng sớm, Hoàng đế tránh không được thân thể nổi lên phản ứng, long căn cứng rắn bị Đoan Tĩnh ngậm nguyên đêm. Phải rời khỏi chốn đào nguyên ấm áp kia, nó có chút không tình nguyện.
Nhìn thiếu nữ trong ngực bị động tác rút ra của hắn ma xát khó chịu, nhíu mày, Hoàng đế thật sự không nhịn được, cẩn thận giữ chặt bắp đùi Đoan Tĩnh, đẩy phân thân của mình vào lần nữa.
“Ưm…” Đoan Tĩnh mơ màng than nhẹ, cảm giác cơ thể lại lần nữa bị nhét đầy khiến lông mi nàng run rẩy.
Hoàng đế lập tức dừng động tác lại, chờ đến khi hô hấp của nàng ổn định mới chậm rãi đưa đẩy, cọ xát dục vọng của bản thân.
Biên độ đưa đẩy của hắn rất nhỏ, tốc độ cũng chậm rãi, từ từ kích thích thân thể Đoan Tĩnh, mỗi lần rút ra chỉ rút một chút, sau đó lại cắm nhẹ vào.
Đoan Tĩnh đã quen với việc mở chân ra với hắn, trong lúc ngủ mơ cũng thả lỏng thân thể theo bản năng, nghênh đón hắn thao cắm.
Tiểu huyệt dần tiết ra dâm thủy, vách động nhanh chóng bị ma xát đến ướt mềm.
Hoàng đế đánh giá thời gian, hắn dùng tốc độ cực chậm cố gắng làm cho bản thân bắn ra.
Hô hấp nặng nề, hạ thân nhẹ nhàng đong đưa, không ngừng cắm về phía trước.
Nửa canh giờ sau mới miễn cưỡng bắn ra.
Hạ thân Đoan Tĩnh chảy đầy tinh dịch róc rách, hô hấp rối loạn, nhíu chặt mày, hiển nhiên đã bị Hoàng đế quậy đến ngủ không an ủi, hàng mi cong dài run rẩy như sắp tỉnh lại.
Hoàng đế thấy vậy vội vàng vuốt ve sống lưng trắng như tuyết của nàng trấn an, rồi mới từ từ rút dương vật ra, kéo chăn lên đầu vai nàng, sau đó mới lặng lẽ xuống giường mặc y phục rửa mặt chải đầu.
Canh năm*, Hoàng đế ăn mặc chỉnh tề, xốc màn lên, cúi người yêu thương hôn lên môi Đoan Tĩnh một cái mới xoay người đi Cửu kinh tam sự điện.
Canh năm: từ 3 đến 5 giờ sáng.
Cung nhân nhẹ tay khép cửa phòng lại, để Đoan Tĩnh nằm nghiêng trên giường, một mình tiếp tục say giấc nồng.
Giờ tỵ*, Đoan Tĩnh mới tỉnh lại.
Giờ tỵ: từ 9-11h sáng
Đoan Tĩnh lười biếng ngồi dậy, chăn gấm chậm rãi trượt dọc theo đầu vai bóng loáng của nàng trượt xuống bên hông.
Cơ thể mềm nhũn, Đoan Tĩnh nhíu mày duỗi tay sờ hạ thân, bên ngoài hoa huyệt dính nhớp, là dấu vết tinh dịch Hoàng đế thao trong nửa giờ để lại.
Đoan Tĩnh đã quen với tình cảnh này.
Nửa giờ sau, nàng rửa mặt chải đầu chỉnh tề, dùng bữa sáng, sau đó ngồi bên cạnh cửa sổ, lấy một bộ thường phục của nam tử màu xanh đá ra, chậm rãi thêu những họa tiết hình rồng cuối cùng trên cổ tay.
Lục Y ngồi ở bên cạnh, không ngớt lời tán thưởng, “Công chúa mà đưa xiêm y này cho Hoàng thượng thì Hoàng thượng sẽ cực kỳ vui vẻ.”
Đoan Tĩnh đỏ mặt, khẩu thị tâm phi nói, “Ai nói ta làm cho hắn?”
Hai mắt Lục Y cong cong, “Điện hạ, ngài nói xem ngoại trừ Hoàng thượng, còn có ai dám dùng đồ án ngũ trảo long văn?”
Đoan Tĩnh tự biết bản thân ngớ ngẩn, mất tự nhiên nói, “Lúc trước khi hắn xuất chinh, ta đã đáp ứng với hắn sẽ làm lại cho hắn một cái đai lưng. Sau này làm xong rồi nhưng lại không có cơ hội đưa cho hắn…” Đoan Tĩnh rầu rĩ nói. Khoảng thời gian đó là bóng ma hằn sâu trong trái tim nàng.
“Vừa hay mấy ngày nay ngoại trừ vui chơi ra thì cũng không làm gì cả. Lúc hắn không ở bên, ta từ từ làm cho hắn một bộ xiêm chờ lát nữa đưa bộ xiêm y này chung với đai lưng cho hắn. Dù sao ta cũng chỉ có thể làm được bấy nhiêu.
Đoan Tĩnh rũ mắt, kể từ khi hẹn ước với Hoàng đế, toàn bộ tâm tư của nàng đều đặt trên người Hoàng đế, không từ chối bất cứ yêu cầu nào của hắn.
Ba năm không dài cũng không ngắn, nếu đã đã hẹn ước, nàng sẽ ngoan ngoãn ở bên hắn, làm hết những thứ bản thân có thể làm.
“Lục Y, đã phái người quay về hỏi thăm tình hình của ngạch nương chưa? Thân thể bà ấy có tốt không? Có dùng bữa đầy đủ không? Mùa đông sắp đến rồi, chăn đã tháo ra phơi nắng chưa?”
Đoan Tĩnh vẫn cứ không yên lòng về Triệu Giai thị, thường xuyên phái Tiểu An Tử đi móc nối với Lương Cửu Công tìm hiểu tình huống của Triệu Giai thị.
Trong lòng Hoàng đế biết rõ, nhưng cũng không ngăn cản.
“Công chúa cứ yên tâm, Tiểu An Tử nói, đám cung nhân được Hoàng thượng phái đến hầu hạ nương nương ai cũng cẩn thận tỉ mỉ. Có điều nương nương cả ngày niệm kinh, ngoại trừ đến Thọ Khang cung của Thái hậu nương nương thỉnh an ra thì không đi nơi nào khác. Nương nương tuyên bố với bên ngoài là trên người có thương tích không tiện tiếp khách.”
“Không phải vết thương đã lành rồi sao? Chẳng lẽ lại tái phát?” Đoan Tĩnh cau mày hỏi lại.
“Không phải, thân thể của nương nương rất khỏe mạnh, vết thương đã hoàn toàn lành hẳn. Người của Hoàng thượng phái đến hầu hạ nương nương nói nương nương chỉ là không muốn ra khỏi cửa mà thôi.” Lục Y vội vàng giải thích.
Đoan Tĩnh nhẹ nhàng thở dài, buông việc trong tay xuống nói, “… Thân thể khỏe là được.”
Còn về những chuyện khác, đành thuận theo tự nhiên đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận