Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gặp nhau cãi vã ầm ĩ, mấy ngày liền bên Thẩm Giai không có động tĩnh gì. Đỗ Yểu Yểu nghĩ có lẽ hắn đã chết tâm.
Hắn đến Ngô Hưng không hoàn toàn vì nàng. Gần đây Diệp Oánh mới mở thư viện, hắn đến chúc mừng tiểu tình nhân cũng không chừng.
Cái loại cặn bã đó, ai biết hắn có từng rủ Diệp Oánh làm bậy giữa màn trời lần nào chưa.
Bản thân chẳng phải người tử tế gì.

Sáng sớm hôm nay, sắc trời mờ tối, mặt trời còn chưa ló dạng, cửa sân đã bị người ta gõ rất “khẩn cấp”.
Đại Sơn luôn ngủ rất nông, hắn ta mặc quần áo rồi đi ra mở cửa.
Tiểu thư đồng có khuôn mặt thanh tú ở trước cửa lễ phép hỏi: “Đỗ phu nhân có ở đây không?”
“Ngươi có chuyện gì?” Đại Sơn hỏi.
Một nam tử trẻ tuổi vô cùng cao quý, đường hoàng mạnh mẽ từ bên cạnh bước tới, lạnh nhạt nói: “Tại hạ họ Thẩm, tìm Đỗ Yểu Yểu.”
Nam tử bước đi thong dong, khí chất trầm ổn, thanh lãnh như tùng xanh trên núi, ưu nhã như hạc trắng trong mây, khiến người ta không khỏi cảm thấy hổ thẹn.
Khí phách như vậy, lại thêm lời vừa nói ra, Đại Sơn phỏng đoán có lẽ đây chính là vị phu quân trẻ tuổi lại quyền cao chức trọng trước đó của Đỗ Yểu Yểu.
Thẩm tướng của Đại Sở có tài, có mạo, có tiền, có quyền.
Đại Sơn không mời bọn họ vào, hắn ta khép cửa lại: “Xin hai vị chờ một lát.”
Đỗ Yểu Yểu đang say mộng đẹp bị đánh thức, sau khi nghe nói là Thẩm Giai tới cửa, nàng kinh ngạc đến mức tỉnh cả ngủ.
Sau khi đánh răng, rửa mặt, quấn gối kỹ càng trên bụng, nàng mới mặc bộ váy trắng ở nhà để tiếp khách.
“Ngài tới làm gì?”
Tiểu Thúy mở cửa, Đỗ Yểu Yểu đứng ở giữa, Đại Sơn đi theo phía sau. Nàng nhíu mày chất vấn.
Thẩm Giai nhìn lướt qua Đại Sơn, lẽ thẳng khí hùng: “Ta không thể tới sao?” Giống như chính phu tới bắt gian.
Đỗ Yểu Yểu nghẹn lời, quay đầu đẩy Đại Sơn ra: “Đại Sơn ca, huynh đi dọn dẹp trong cửa hàng chút đi, ta giải quyết chút chuyện.”
“Được.” Đại Sơn biết điều đồng ý.
Thẩm Giai liếc mắt về phía Tiểu Thúy. Ánh mắt sắc lạnh quen thuộc như thế, Tiểu Thúy vội nói: “Phu nhân, em đi chuẩn bị điểm tâm.”
Đỗ Yểu Yểu không mời Thẩm Giai vào viện. Nàng tựa lên cửa, ngước cái cằm nhọn xinh đẹp lên: “Ngài đến có mục đích gì nói đi.”
Thẩm Giai nháy mắt với Lục Nhân, Lục Nhân chạy lon ton đến cỗ xe ngựa lấy ra một cái bao. Hắn cầm trên tay, tiến lên một bước: “Mượn tiền.”
Giọng điệu và biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Ngài không có bệnh gì chứ? Trong lòng Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc kêu lên.
Ăn mặc bảnh bao như vậy mà lại đến mượn tiền?
Thật ra không hẳn là ăn mặc bảnh bao. Bình thường Thẩm Giai không quá để ý đến phong cách ăn mặc, hôm nay rõ ràng đã để tâm suy nghĩ. Vải áo màu xanh bóng loáng tinh tế, xem ra có giá trị không nhỏ. Kết hợp với ngọc trâm, cả người trông như một công tử hoạt bát.
Nam nhân ăn diện để làm mình hài lòng, Đỗ Yểu Yểu không khỏi bị lấy lòng.
Tướng mạo của Đại Sơn và Thẩm Giai vốn không cùng một đẳng cấp.
Hắn không giống như đến bắt gian phu, mà ngược lại giống như đến võ đài.
Đỗ Yểu Yểu hắng giọng, nghiêm túc nói: “Ngôi miếu nhỏ này của ta có lẽ không chứa nổi vị Phật lớn như ngài. Xin Thẩm đại nhân dời bước chân cao quý.”
Thẩm Giai không để ý tới sự quái gở của nàng, hắn huơ huơ chiếc túi trên tay: “Không nói đến bây giờ ta là phu quân trên danh nghĩa của nàng, hộ tịch của nàng cho thấy nàng còn độc thân. Ta có tư cách theo đuổi nàng như những người khác.”
Hắn thật sự định tiến tới, cạnh tranh với Đại Sơn và Tống Hành Giai sao?
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Phong cách thay đổi quá nhanh.
Đỗ Yểu Yểu nói: “Thẩm Giai, ngài điên rồi à?”
Thẩm Giai rất bình tĩnh, mặt mũi cúi xuống, nói nhỏ: “Đã điên từ lâu rồi…”
“Ngài nói gì?”
“Không có gì…” Thẩm Giai rảo bước tiến vào bên trong cánh cửa: “Đỗ phu nhân, nể mặt ta đã biết sai và có thể sửa đổi, nàng có thể cho ta một chỗ ở không?”
“Ngài có lỗi gì?” Đỗ Yểu Yểu cố tình hỏi. Hắn cúi đầu với nàng đã là biết sai rồi.
“Hôm đó ta không nên ép nàng ở lại, hù dọa nàng, ép buộc nàng…” Thẩm Giai nhận lỗi đâu ra đấy.
Coi như có thể cứu vãn. Nhưng Đỗ Yểu Yểu cũng không định để hắn vào nhà, nàng từ chối: “Chỗ của ta nhỏ, thật sự không thể chứa được ngài.”
“Ta ở chỗ của Thôi Lục trước đó.” Thôi Lục là phu ngựa ở cùng với Đại Sơn.
Đỗ Yểu Yểu nào dám để hai người bọn họ ở chung: “Đại Sơn là một nông dân, ở cùng với quý nhân như ngài, chỉ e buổi tối sẽ sợ hãi đến nỗi không ngủ được.”
Thẩm Giai định nói ở cùng phòng với Đỗ Yểu Yểu, hắn nằm dưới đất, sẽ không chạm vào nàng. Nhưng nhìn thái độ của nàng, sợ là nàng sẽ càng tức giận. Thế là hắn bán thảm*.
(*) Tỏ ra đáng thương.
“Ta nào phải quý nhân gì. Lúc còn nhỏ ta cũng từng ở chuồng bỏ. Yểu Yểu, nàng xem tìm cho ta một cái chuồng ngựa, chuồng heo gì đó ở tạm là được, ta không kén chọn.”
Nghe đến đây, Đỗ Yểu Yểu không khỏi suy bụng ta ra bụng người, liên tưởng đến khổ sở lúc nhỏ của Thẩm Giai. Có phụ mẫu sinh nhưng không có phụ mẫu nuôi, mọi thứ đều dựa vào chính mình, chịu hết ấm lạnh trên đời.
Tính cách của hắn chuyên quyền độc đoán, thiếu đồng cảm, cũng là do nguyên nhân này sao?
Hơn nữa, hắn đã ăn nói khép nép đến mức này, nàng cũng không tiện từ chối.
Đang do dự chưa quyết, Thẩm Giai lại nói: “Ta sẽ đưa phí ăn ngủ, đưa nàng xe ngựa miễn phí. Nếu nàng áy náy thì cho ta thêm hai bát canh ngọt là được.” Hắn dè dặt nhìn nàng: “Yểu Yểu, nàng thấy có được không?”
Ánh mắt của hắn dịu dàng, ấm áp, giống như một bàn tay đang kéo tay áo nàng năn nỉ.
Đây là chính sách làm lung lạc!
Đỗ Yểu Yểu, mày không thể tin được!
Trong lòng nàng vô thức trở nên mềm nhũn đến rối bời.
Trên mặt lại nghiêm nghị quát hắn: “Ngài là tướng của một nước, không làm chính sự, suốt ngày chơi bời lêu lổng sao được. Đừng trêu chọc ta nữa, ngài mau trở về đi!”
“Ta làm quan thận trọng mấy năm. Lúc trước kết hôn thậm chí còn không xin thời gian nghỉ phép. Ngày thường đau đầu phát sốt cũng đi trực Bây giờ tân đế đăng cơ, quốc thái dân an, ta nghỉ ngơi một chút thì sao?”
Thẩm Giai liên mồm than thở giống như một đứa trẻ, trong mắt lộ ra vẻ tủi thân: “Tuổi ta đã cao, không có thê tử, con cái cũng không có. Ta còn không thể theo đuổi hạnh phúc của mình sao?”
Có thể.
Đỗ Yểu Yểu thầm trả lời, trong lòng nàng dâng lên cảm xúc khó tả.
Có chút đau lòng, có chút tha thứ, nhiều hơn cả chính là nàng không muốn qua lại mơ hồ như thế.
Trong lòng nàng bình tĩnh lại, sắc mặt nghiêm nghị: “Ngài muốn ở thì ở, chỗ này của ta chỉ có một cái nhà kho tồi tàn thôi!” Sau đó hung dữ bỏ đi.
Thẩm Giai nhếch miệng mỉm cười, ung dung bước vào viện tử của Đỗ Yểu Yểu.
Lục Nhân cười rạng rỡ như hoa xuân, chân chó chạy đến bên cạnh Thẩm Giai, giơ ngón tay cái lên với hắn.
Nhưng vừa mở cửa nhà kho ra, Lục Nhân lập tức không cười nổi nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận