Chương 1210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần vội vàng nôn nóng và giận dữ bị hòa tan không còn sót lại chút gì, cô càng thêm vui vẻ lắng nghe, cũng tiếp nhận vì sao thế giới của tụi nhỏ lại tràn đầy sức sống vô hạn như thế, có thể kiên nhẫn nằm trên đất cả ngày nhìn kiến dọn nhà.
Cô chậm rãi nhặt lên, trước đó cảm thấy tình yêu trai gái không hề có tác dụng gì, theo thời gian lẳng lặng trôi qua, chậm rãi cảm thụ sự thay đổi của sắc thái và âm thanh thế giới bên ngoài.
Ví dụ như tranh sơn dầu, đàn tranh.
Sân vườn Liên Thắng mua cho cô càng khuếch trương càng lớn, cô đã có một mảnh biển hoa.
Gió thổi cánh hoa loa kèn đến bên xích đu, Lâm Chi Nam vừa mới đọc xong một trang đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Liên Thắng và Ôn Thời Khải không ở đây, hai đứa bé đang ngủ trong phòng.
Lâm Chi Nam đi mở cửa, sau cánh cửa là một thím hàng xóm mập mạp, dùng ngôn từ có phần khoa trương và biểu cảm tức giận để kể rõ tủi thân của con mình.
Nhờ phúc của Liên Tĩnh Nam.
Từ sau khi sinh tiểu bá vương này, Lâm Chi Nam biết hết nhà hàng xóm, không phải nhân lúc nghỉ trưa lén sang nhà người ta chơi thì lại đánh lên người ta, dẫn đến gia trưởng cáo trạng tới chỗ Lâm Chi Nam.
Lần này cũng không ngoại lệ, bé mập nhà thím này bị Liên Tĩnh Nam một đấm đánh khóc, bây giờ vẫn còn đáng thương rơi nước mắt đấy.
Lâm Chi Nam nhìn vừa buồn cười vừa đau lòng.
Rõ ràng nhìn qua bé mập này lớn hơn Liên Tĩnh Nam nhiều như vậy, sao mỗi lần đều bị đánh khóc vậy.
Chẳng qua gia trưởng người ta ở ngay trước mặt, cô không dám cười, trước tiên nhận lỗi một phen, sau khi dỗ dành tốt bé mập, cô cầm thước đi tìm kẻ đầu sỏ.
“Con nói cho mẹ biết, sao con phải đánh người ta.”
Lâm Chi Nam có ý xụ mặt, căm tức nhìn tiểu bá vương “Có phải mẹ đã nói với con, không thể dùng vũ lực giải quyết vấn đề.”
Liên Tĩnh Nam bĩu môi, cảm thấy mình đánh cậu nhóc kia không sai, mẹ hung dữ.
“Cậu ta đáng đánh ”
“Dựa vào đâu mà người ta đáng đánh? Dựa vào nắm đấm của con cứng hơn cậu bé à?”
Lâm Chi Nam hỏi “Con nói cho mẹ biết, sao con phải đánh cậu bé? Nếu con không nói được, hôm nay phải chịu đánh vào tay.”
Liên Tĩnh Nam lập tức mím môi, nhớ đến lần trước cha đánh vào tay cô bé rất đau, muốn khóc lại không khóc.
Cô bé quay đầu nhìn bên Ôn Đình Nam đang ngồi bên cửa sổ xem sách bằng tranh minh họa.
Vốn dĩ cậu bé đang lặng lẽ chú ý đến bọn họ, sau khi phát hiện cô bé nhìn sang, lập tức biến thành dáng vẻ cao lãnh.
Nhìn chằm chằm tranh trong tay không chớp mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận