Chương 1215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam lại cảm thấy ngứa, trong lúc cười lộ ra rõ hàm răng trắng.
“Sao anh lại thích ngửi tới ngửi lui như vậy, giống như chó thế.”
“Vật nhỏ vô lương tâm.”
Lục Nhất Hoài không cho cô động, trong lời nói lại nghiêm túc “Anh phải nhớ kỹ mùi của Nữu Nữu nhà ta, kiếp sau mới dễ tìm.”
Kiếp sau.
Lâm Chi Nam không kìm lòng được mà nghĩ theo anh ta, lẩm bẩm “Người đi đèn tắt, canh Mạnh Bà vừa uống, chuyện gì cũng không nhớ nổi.”
Cô cảm thấy kiếp này đã hao hết vận may đời đời kiếp kiếp của cô, nếu còn luân hồi, chỉ sợ làm lợn làm chó, hoặc là khốn khổ hơn kiếp này gấp mười, gấp trăm lần.
“Bé ngốc, sẽ không đâu.” Bên tai là tiếng cười trầm thấp của anh ta.
Lâm Chi Nam ngửa đầu, liếc một cái đã chạm vào đáy mắt sáng rực cua anh ta, trong đôi mắt kia ngoại trừ có khung cảnh bên ngoài, còn có chút trêu chọc.
Thật kỳ quái, rốt cuộc thời kỳ già yếu của đàn ông là vào lúc nào đây?
Những năm này bọn họ không thay đổi gì, anh ta cũng không thay đổi gì, chỉ là dáng vẻ cà lơ cà phất bên ngoài thu liễm vào, trở nên trầm ổn và cứng rắn.
Anh ta càng lúc càng giống như cha mình, thu liễm, khí thế cường lớn.
Hai mươi tuổi vô lại cường thế, kiệt ngạo bá đạo, chỉ có lúc ở trên giường mới mạnh mẽ phóng xuất, khiến cho cô không chống đỡ được.
Trong lúc đang nghĩ ngợi, anh ta đã cúi người hôn nhẹ lên môi cô.
“Anh sẽ cùng với lão gia địa phủ thương lượng, để cho ông ta bảo đảm vợ anh bình an.”
Lâm Chi Nam “Anh dự định thương lượng như thế nào với ông ta.”
“Anh sẽ nói…”
Lục Nhất Hoài hạ thấp giọng điệu, cố ý trêu cô “Cầu xin ông lão gia địa phủ, chỉ cần vợ tôi có thể ăn ngon uống say, dù cho tôi biến thành gà chó cũng được.”
Giọng điệu tiện này khiến Lâm Chi Nam không kìm lòng được mà bật cười.
“Nếu như anh biến thành chó, em cũng không cần nữa.” Cô nói.
“Em nói gì?” Lục Nhất Hoài nheo mắt lại, tay để lên gáy cô.
“Nhột…”
Cô vừa tránh vừa ngụy biện “Vốn dĩ đúng là như thế mà, khác chủng tộc không thể yêu đương.”
Lục Nhất Hoài “Vậy anh chỉ có thể để em lặp đi lặp lại một đời này, sau đó anh sẽ mang theo trí nhớ đời này đi tìm em.”
Haiz.
Vừa nghĩ như thế, Lâm Chi Nam rất sẵn lòng.
Lục Nhất Hoài hài lòng ôm lấy cô, ở bên tai cô lẩm bẩm “Anh sẽ đón em trở về ở lần đầu tiên, em học tiểu học, anh học trung học.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận