Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Thanh Hoài thấy Tống Miên ngây người nhìn mình, hắn không động đậy cũng không nói, liền cau mày nói: “Làm gì ngẩn người, tính không cho anh vào sao?”
Tống Miên khẽ nhấp môi dưới, hiền lành lúng túng sững sờ hỏi: “Anh có việc gì không?”
Đèn trong hành lang xảy ra vấn đề, nó cứ lập lòe còn rất tối, ánh sáng loang lỗ rơi xuống gò má mượt mà của Lục Thanh Hoài, khiến hắn càng thêm lạnh lùng lãnh đạm, bộ dạng không dễ gần.
Lại gần nhìn kỹ sẽ phát hiện sắc mặt hắn trắng bệch, trong mắt đỏ ngầu, đáy mắt có màu xanh đen, đuôi mắt rủ xuống mệt mỏi, cả người trông vô cùng tiều tụy.
Hắn cởi cút áo vest, nâng mí mắt lên nói: “Tống Miên, về với anh.”
Tống Miên im lặng trong chớp mắt, cảm thấy hắn không có gì nói với mình nữa liền chuẩn bị đóng cửa.
Lục Thanh Hoài chống tay lên mái hiên ấn cửa, đè cửa lại giằng co với cô, hắn bình tĩnh nói: “Tống Miên, một tuần rồi, chơi mèo vờn chuột đã đủ chưa?”
Tống Miên đẩy cửa, hắn không nhúc nhích tí nào giống như tảng đá, cô đơn giản từ bỏ, ngước mắt nhìn hắn cự tuyệt: “Em không về.”
“Anh không thương lượng với em, anh đang thông báo cho em.” Hắn dừng lại hỏi: “Em biết, nếu anh muốn, anh sẽ trực tiếp trói em lại, em có kháng cự cũng không thể làm gì được anh.”
“Em sẽ báo cảnh sát.” Tống Miên áp chế ngọn lửa trong lòng xuống, bình tĩnh nói.
“Báo cảnh sát?” Lục Thanh Hoài cười hừ có chút trào phúng, hắn tiến lại gần Tống Miên một bước, Tống Miên theo bản năng lùi về phía sau một bước, hắn nhân cơ hội nắm lấy bả vai Tống Miên ấn cô vào vách tường, hơn nữa lật ngược tay lại khóa cửa.
“Lục Thanh Hoài anh làm gì thế…A” Hắn dang rộng lòng bàn tay xuyên qua lớp áo lông mềm mại, kẹp lấy vai cô khiến xương cốt của cô đau nhức, bức tường sau lưng tống Miên lạnh lẽo, cô cau mày vừa phát ra một chút âm thanh liền bị hắn bịt chặt môi một cách thô bạo.
“A anh…”
Lục Thanh Hoài cúi đầu thô bạo mà hung hăng hôn lấy môi cô, gần như tham lam muốn cắn nuốt lấy môi cô, lưu lại dấu vết trên môi cô.
Cánh tay rắn chắc của hắn vòng qua eo cô đem cô ép vào trong lòng mình, tham lam ngửi hơi thở quen thuộc ấm áp trên người cô, ôm cô càng chặt hơn, chỉ muốn đem cô áp sát tiến thẳng vào người mình.
“Lục Thanh Hoài… anh là tên khốn nạn…” Gò má Tống Miên đỏ bừng vì bị hôn, đôi môi sưng tấy, tức giận thở hổn hển mắng hắn.
Lục Thanh Hoài không thương tiếc dùng sức cắn mạnh môi cô, ép cô mở hàm răng đang cắn chặt vì đau, sau đó nhân cơ hội đưa đầu lưỡi đi vào dò xét, đầu lưỡi nóng ướt nhanh chóng đi lên quấn lấy cô, vừa mút vừa đem đầu lưỡi mềm mại khuấy động khoang miệng của cô, sau khi đưa đầu lưỡi cô vào khoang miệng của mình, hắn càng dùng sức ấn đầu cô ép cô vào lòng mình, cùng lưỡi và môi của cô hòa quyện vào nhau trao đổi dịch thể hòa làm một.
“Bảo bối…” Lục Thanh Hoài tính kiềm chế bản thân kịp thời quay xe, hắn vùi đầu vào cổ Tống Miên hô hấp dồn dập, hạ giọng gọi cô.
Tống Miên có cơ hội lập tức bắt đầu giãy giụa muốn rời xa hắn một chút, nhưng thân hình hắn nóng bỏng, qua chiếc áo sơ mi có thể cảm nhận được cơ bắp cứng rắn săn chắc dưới lớp vải mỏng căng chặt vì kìm nén, cô nóng đổ mồ hôi.
Tống Miên bị áp chế trong góc, đôi mắt bị ức hiếp có chút đỏ, cô bị hơi thở của hắn bao quanh, bị hắn đụng vào liền cảm thấy sợ hãi bất an, vài giây sau muốn ngạt thở, cô dùng lực đánh hắn một trận giãy giụa bên cạnh khóc nức nở nói:
“Lục Thanh Hoài anh đang làm gì… rõ ràng là anh thả em đi, bây giờ anh như vậy là sao? Anh cút ra ngoài…”
“Anh hối hận rồi, Miên Miên, anh hối hận rồi, anh không nên nói những lời đó với em, thực sự là anh muốn giữ em lại, nhưng em một lòng muốn rời xa anh…”
“Tóm lại anh hối hận rồi, anh không nên buông để em đi như vậy. Em không biết tuần này anh trải qua như thế nào đâu…”
“Cho anh một cơ hội, dù trói em lại, nhốt em trong phòng cả ngày anh cũng không muốn nhìn bóng dáng của em rời đi như vậy, anh thực sự điên mất.”
Lục Thanh Hoài dùng sức ôm cô, siết chặt đến mức cô không thể thở, hắn thở hồng hộc, hơi nóng phả lên cổ cô, dùng lực hai tay vòng qua sống lưng ép cô vào lòng mình, sợ sẽ mất cô lần nữa.
Tối hôm đó hắn ngồi trước cửa nhà một đêm, đến khi bình minh lên nhìn thấy Tống Miên mở cửa ra, sau đó gia đình bọn họ không có một chút lưu luyến gì quay đầu rời đi không trở về nữa.
Lúc vừa bắt đầu hắn thực sự nghĩ tới muốn dùng thủ đoạn ép Tống Miên trở về bên cạnh hắn lần nữa, nhưng khi hắn đi theo Tống Miên đến lớp học tìm nhà và công việc bán thời gian, hắn rất tức giận cũng rất buồn.
Tống Miên không hề tỏ ra buồn bã, cô làm rất tốt.
Hắn vốn có thể đối xử với cô giống như đối với Mạnh Viễn, bọn họ có sự kiên quyết, bọn họ thích có lý tưởng và dựa vào chính mình để có thể đạt được tất cả, vậy hắn chỉ muốn đè bẹp sự kiên quyết của bọn họ, hủy hoại họ hết lần này đến lần khác, chà đạp bọn họ cho đến khi bọn họ cầu xin hắn tha, nhưng hắn không làm như vậy, Tống Miên, cô không phải Mạnh Viễn, hắn chán ghét sự ngang ngược của cô nhưng cũng sẽ luôn mềm lòng trước những giọt nước mắt của cô, hắn đối với cô luôn có sự khoan dung trái ngược với bản tính của hắn.
Cho nên hắn không hề tìm kiếm thông tin của cô, cả ngày dùng công việc làm tê liệt bản thân, cả ngày cũng không ngủ ngon.
Hơn nữa sự nhớ nhung tận đáy lòng đã trở nên tức giận và thù địch khi không gặp được Tống Miên, hắn bắt đầu hối hận, hắn không nên buông tay cô như vậy.
Trên thực tế từ lúc Tống Miên bước ra khỏi nhà hắn đã bắt đầu hối hận, hắn nghĩ hắn không nên khoan dung với cô, không nên thương hại cô.
Ngày ngày đêm đêm, chỉ cần nhớ tới bóng lưng Tống Miên rời đi thì hắn muốn phát điên, sự hủy diệt cùng hận trong lòng cắn nuốt hắn, sau đó kéo hắn xuống vực sâu, hắn hận không thể đem Mạnh Viễn nghiền ra thành tro.
Hắn nghĩ hắn nên nhốt Tống Miên lại, nhốt cô vào lồng sắt, dù cô có khóc thút thít hay cầu xin, hắn cũng không nên mềm lòng mà thả cô đi.
Mặc kệ cô ngoan ngoãn hay bị ép buộc, thuận theo hoặc khóc lóc, chỉ cần có thể nhốt Tống Miên vào trong lồng sắt, sau này để cô mãi mãi ở lại bên cạnh hắn như vậy thì đó chẳng phải mới là điều quan trọng nhất sao, cũng không phải là hắn luôn muốn như vậy sao? Tại sao hắn có thể quên điều này?
Hắn nghĩ như vậy, sau đó bắt đầu chuẩn bị hành động, đầu tiên là Mạnh Viễn.
Hắn muốn khiến cậu ấy phải trả giá cho hành vi của mình, thậm chí hắn đã tìm trước một số quan hệ để quản lý một số người trong ngục giam đến lúc đó muốn họ đối xử tốt với Mạnh Viễn.
Nhưng khi nghe được những lời của cô truyền đạt trong điện thoại, làm hắn đột nhiên rời khỏi cuộc họp do ban lãnh đạo cấp cao của công ty triệu tập, vội vàng đến cục công an, khoảnh khắc nhìn thấy Tống Miên…
Hắn không biết mình làm thế nào mà lùi từng chút một đến mức làm bản thân xấu hổ, có thể nói là nhu nhược bất tài.
Lần thứ hai Tống Miên nhìn thấy hắn đã khó chịu muốn khóc, nước mắt đó đã phải gượng gạo cho đến bây giờ, lúc này nước mắt không kiềm lại được, từng hạt từng hạt, giống như trân châu rơi xuống.
Cô hận Lục Thanh Hoài, hận đến cắn răng, hàng mi đen tinh tế dính đẫm nước mắt dính vào nhau, đôi mắt trong veo nhuốm màu nước, cô đánh rồi đẩy cũng không có cách nào lay động được hắn nửa phần, ngược lại bị hắn ôm chặt trong lòng.
Đôi mắt Tống Miên đỏ vòng tròn, đuôi mắt ửng hồng, cố chấp bất lực, cô đẩy vai Lục Thanh Hoài khóc thút thít tức giận nói:
“Lục Thanh Hoài, anh có thể đừng luôn ích kỉ như vậy được không, dựa vào cái gì khi anh hối hận thì em phải trở về với anh, dựa vào cái gì mà người trên toàn thế giới đều phải vây quanh làm theo ý muốn cho anh…”
“Ích kỷ? Tống Miên em nói cho anh biết thế nào mới là ích kỷ, tự cho rằng mình đúng và làm người khác thất vọng mới là ích kỷ nhất.”
Lục Thanh Hoài nghe vậy đột nhiên nắm lấy tay Tống Miên, hung hăng ấn cô ép vào tường, nhìn thẳng vào mắt cô nói từng chữ từng câu:
“Em động một chút liền muốn nói thất vọng về anh, chán ghét anh muốn rời anh đi, em cảm thấy anh không phải người trong tưởng tượng của em, em và anh cùng nhau chung sống chỉ có đau khổ, nhưng Tống Miên, em có nghĩ, anh từ lúc bắt đầu đã không phải là người trong tưởng tượng của em không?”
“Là do em ngu xuẩn chưa từng xem trọng sự gợi ý của anh, đem toàn bộ sự tức giận chuyển sang lên người anh rồi không nói gì, Tống Miên em tưởng tượng anh là một người hoàn hảo, sau đó anh có lộ ra một vài khuyết điểm để em thấy được mặt tối của anh thì em sẽ bị dọa mà bỏ chạy, cho nên người ích kỉ rốt cuộc là ai?”
“Hơn nữa người thất vọng khi tìm phải người không phù hợp trong tưởng tượng chỉ có mình em? Chẳng lẽ em…”
“Anh cảm thấy thất vọng vậy thì anh hãy để em đi.” Tống Miên giọng nói lạnh lùng đánh gãy lời nói của hắn, Lục Thanh Hoài hơi giật mình nhìn cô, cô lắc đầu tự mình lẩm bẩm nói: “Nói thật, Lục Thanh Hoài, nếu anh cảm thấy thất vọng vậy thì để em đi.”
“Em từ trước đến giờ không mong chờ anh là người hoàn hảo, em cũng sẽ không bởi vì anh có khuyết điểm nhỏ mà rời xa anh, chỉ có anh… Lục Thanh Hoài từ đầu đến cuối anh đều lừa gạt em, anh che giấu bản tính ích kỉ của mình bằng cách ngụy trang dáng vẻ hiền lành dịu dàng tốt bụng, sau đó vừa làm việc ác vừa an ủi em, em ích kỷ, chẳng lẽ anh không chán ghét sao?”
“Lục Thanh Hoài, tại sao anh không đi chết đi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận