Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chẳng lẽ anh cho là tôi có một người chồng chất lượng tốt như vậy mà còn cần bên ngoài sao, có cần thiết sao? Tôi cũng không nghĩ trên đời này có người đàn ông có thể hấp dẫn hứng thú và lực chú ý của tôi hơn Hàn Lỗi tồn tại đâu!” Tôi bình tĩnh nhíu mày, giọng nói nghiêm túc chân thành nói.

Ngoài dự liệu của tôi, Lưu Tuấn thế nhưng vỗ vỗ tay, vẻ mặt cũng kích động không kém nói: “Thật là một câu trả lời có cá tính a! Thật sự cảm ơn cô nhé!”

Người đàn ông này cảm ơn tôi sau liền xoay người chạy về nhà trọ, tiến vào thang máy, hoa lệ biến mất ngay trước mặt chúng tôi.

Tôi khờ mắt, cho nên ngây ngốc hỏi: “Tiểu Tĩnh a, đây là tình huống kiểu gì a, anh ta có ý gì chứ?”

Lưu Tĩnh cũng ngây ngốc nhìn nơi hắn biến mất, rồi ngây ngốc lắc đầu.

Xem ra Lưu Tuấn còn là một người đàn ông quái dị nữa a.

Lại là một buổi tối cuối tuần, tôi ở trong cầu thang vứt túi rác cẩn thận xong, mở cửa cầu thang bộ ra lại vô tình gặp gỡ Lưu Tuấn đang hôn tạm biệt một cô gái.

Lòng tràn ngập nhiệt huyết, tôi không nhịn được đi tới trước mặt anh ta, vẻ mặt Thánh mẫu Maria khổ sở mở miệng từ bi nói: “Đồng chí Lưu Tuấn, nghe tôi khuyên một câu, phần công việc này của anh vẫn là sớm nên nghỉ hưu đi thì hơn, dù sao cũng là ăn cơm thanh xuân, hơn nữa còn dễ dàng lây nhiễm cái bệnh mở đầu bằng chữ A kia nữa, vừa hao tổn tinh thần lại còn làm hại đến thân, anh còn trẻ như thế, chẳng lẽ không có công việc nào khác để làm hay sao?”

(Momo: bệnh chữ A là AIDS ạ=]])

Lưu Tuấn bị tôi nói nghe không hiểu ra sao, cau mày hỏi: “Cô biết rõ tính chất công việc của tôi sao?”

“Rất rõ ràng thế là chuyện tốt chứ sao!” Tôi ôm theo tâm tình kích động nói.

“Cái đó…Cô có phải đã hiểu lầm cái gì hay không?”

“Nhiều phụ nữ đến nhà như vậy anh nói tôi có thể lầm thành cái gì?”

“Ai nha, cô thật sự hiểu lầm, các cô ấy, không, là cô ấy, cô ấy là vợ của tôi mà!” Lưu Tuấn có chút quýnh quáng giải thích.

Tôi khi đó tâm tình kích động chỉ nghe thấy được cụm “các cô ấy” mà tự động rò rỉ cụm “cô ấy” đằng sau.

“Vợ? Nhiều như vậy? Anh tưởng mình là Vi Tiểu Bảo* chắc?” Tôi khinh thường hừ lạnh.

(*Vi Tiểu Bảo: là nam nhân vật chính trong cuốn Lộc Đỉnh Ký. Lộc Đỉnh Ký, chữ Hán giản thể(鹿鼎记), chính thể: 鹿鼎記, latin hóa: lù dǐng jì hay Lộc Đỉnh Công là cuốn tiểu thuyết cuối cùng của Kim Dung. Nhân vật Vi Tiểu Bảo thường được so sánh với AQ của Lỗ Tấn vì nói lên được tính cách chung của người Trung Quốc. Trong truyện, nhân vật này có tới 7 vợ=]])

“Ai nha, Hạ Anh ơi là Hạ Anh, cô thật sự hiểu lầm tôi rồi!” Vẻ mặt Lưu tuấn cầu xin tha thứ nói.

“Hừ hừ!” Vẻ mặt tôi không tin chút nào.

“Làm sao mà cô lại vẫn bướng bỉnh như trước kia nhỉ?” Lưu Tuấn đột nhiên cười cảm khái.

Này này, sao anh ta nói cứ nghe như chúng tôi đã từng quen biết nhau vậy, nhưng mà tôi nhớ là mình không hề nhận ra hắn nha, thậm chí còn chưa từng thấy qua ấy.

“Đừng có lôi kéo làm quen, nếu không mau nói anh tại sao không hề ra cửa đi làm, lại còn có rất nhiều phụ nữ trang phục khác nhau vào nhà qua đêm mỗi ngày, anh nói anh không phải ngưu lang* thì là cái gì chứ?”

Khóe miệng Lưu Tuấn rất rõ ràng co quắp một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chẳng lẽ cô chưa nghe nói qua có một loại nghề nghiệp có thể ngổi ở nhà sao? Tôi là tác gia! Tác gia*!”

(*tác gia tức là nhà văn, nhà thơ, nói về những người chuyên nghiệp viết lách nói chung, ví dụ như Tô Hoài, Xuân Diệu chẳng hạn~~~ Tất nhiên, trừ bỏ kẻ làm báo ra nhé!)

“Gì cơ? Ngồi nhà? Ngồi ở nhà?”

“…”

Được rồi, tác gia dĩ nhiên không phải là ngồi nhà, nhưng Lưu Tuấn đúng là thường xuyên ngồi ở nhà a.

Khi hai người chúng tôi đang mắt to trừng mắt nhỏ giằng co không ngừng với nhau, một giọng nói ngọt ngào bỗng cất lên, bóng hình xinh đẹp sau lưng Lưu Tuấn xuất hiện trước mắt tôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận