Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu như không cẩn thận có thể bị cô ta cắn chết lúc nào không hay.

“Trình Ý đâu rồi?”

“Hôm nay cô ấy xin nghỉ phép bị bệnh ạ.”

“Trùng hợp vậy sao?”

Gần đến ngày kết hôn của hắn thì cô lại bị bệnh, chẳng lẽ là cô muốn trốn tránh hắn sao?

Trình Ý nằm ở trên giường, ho khan hai tiếng, cổ họng đau rát. Cô nhìn tờ lịch treo trên tường, nghĩ đến điều gì đó, trong lòng buồn bã.

Phó Nhược Hằng có phải là cố ý hay không?

Sau đó cô lại lắc đầu, có lẽ là không. Hắn chưa từng nhớ đến những ngày tháng ở bên cạnh cô, hắn luôn vô tâm với cô, làm sao nhớ được hôm đó là sinh nhật cô?

Tống Tri Hành thấy cô đã tỉnh liền đi đến kiểm tra cho cô.

“Chị cảm thấy như thế nào rồi?”

“Tôi không sao, chỉ là trong người hơi mệt thôi.”

Sau đó cô lại cats tiếng hỏi, giọng điệu rất buồn bã, “Hôm nay… là ngày mấy rồi?”

“Hôm nay là ngày mười lăm rồi. Là sinh nhật chị.”

Phải, hôm nay là sinh nhật của cô cũng chính là ngày cưới của Phó Nhược Hằng và Lâm Tư Hạ.

Thật là trớ trêu làm sao!

Tống Tri Hành nhìn thấy biểu hiện của cô, lập tức không vui, nhưng vẫn nói.

“Hôm nay cũng là ngày kết hôn của Phó Nhược Hằng. Chị… có muốn đi hay không?”

Sau khi nhận được thiệp mời, Trình Ý vẫn luôn không thể tập trung làm việc được.

“Nếu như chị muốn đi, tôi sẽ cho người chuẩn bị một bộ lễ phục thật đẹp.”

“Phải đó Trình Ý, hôm nay cậu nhất định phải thật xinh đẹp để cho tên khốn nạn kia nhìn thấy. Rồi mới biết được hắn đã bỏ lỡ những gì!”

Đột nhiên từ bên ngoài truyền đến tiếng nói, thì ra người đến là Mộng Dao. Cô nghe nói Trình Ý bị bệnh nên đã đến thăm.

“Hôm nay là đám cưới anh trai cậu đấy, sao cậu lại đến đây?”

“Đến xem cậu thế nào? Cậu mà không đi, bọn họ sẽ nghĩ cậu vẫn còn để tâm đến Phó Nhược Hằng đấy.”

“Hình như Phó Nhược Hằng là anh trai cậu mà nhỉ? Sao cậu cứ nói xấu anh trai mình thế?”

“Trong mắt mình, tình thân không quan trọng bằng bạn bè. Bạn bè mới là chân ái, tình thân chỉ là sự cố mà thôi. Thôi được rồi, đứng lên thử bộ lễ phục mình chuẩn bị cho cậu đi.”

Mộng Dao đã chọn cho cô một bộ lễ phục thật đẹp. Cô ngắm nhìn mãi, sau đó dưới sự hối thúc của Mộng Dao mà đi vào nhà vệ sinh thay ra.

Khi cô bước ra khiến cho ai cũng phải trầm trồ vì quá xinh đẹp.

“Đúng là đồ mình chọn cho tiểu Ý, quá đỗi xinh đẹp. Hôm nay cậu mà đến đó nhất định chiếm được spotlight, đè ép cái thứ đê tiện kia lại.”

Trình Ý hơi lo lắng nhìn Mộng Dao, “Thật sự được sao?”

“Rất đẹp. Cậu mà đi nhất định anh trai mình sẽ lé mắt, sau đó lại càng hối hận cho mà xem.”

Tuy nhiên sau đó cô lại quyết định sẽ không đi nữa, cô lại nói bản thân đang bị bệnh, không thể đi được.

“Mình việc gì phải tự ngược đãi bản thân. Bị bệnh vẫn phải lết đi dự đám cưới của hắn ta. Thật sự không xứng!”

Mộng Dao biết Trình Ý sợ cái gì, cô cũng không ép Trình Ý nữa. Chỉ lên…

Trình Ý không nói, Tống Tri Hành cũng không muốn hỏi, chỉ yên tĩnh để cô nằm trên giường. Cô không muốn trả lời vậy thì cậu sẽ âm thầm chờ đợi.

Chờ đến một ngày cô cảm động trước tình cảm của cậu. Dù sao thì Phó Nhược Hằng cũng đã kết hôn rồi, sớm muộn bọn họ cũng sẽ trở thành dĩ vãng mà thôi.

Nhưng nhìn đôi mắt Trình Ý buồn bã như vậy, cậu thật sự không nỡ để cô đau khổ. Nếu như cậu có thể là Phó Nhược Hằng thì tốt biết mấy, cậu nhất định sẽ yêu Trình Ý hết cả trái tim mình. Sẽ không để cho cô phải rơi nước mắt.

Cuối cùng cậu cũng đã hiểu được cảm giác của ba Cố Thành năm đó. Chính là tuy không có cơ hội nhưng vẫn muốn tranh giành tình cảm không thuộc về mình.

Thì ra đứng nhìn người mình yêu trong lòng khắc cốt ghi tâm một người đàn ông khác là chuyện chẳng hề dễ dàng gì.

Nhưng cậu vẫn muốn tin rằng, mẹ cậu đã chọn người đàn ông yêu mình. Vậy cho nên một ngày nào đó Trình Ý cũng sẽ nhận ra người thật lòng yêu cô chính là Tống Tri Hành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận