Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh vùi đầu vào giữa cổ cô, động tác dưới tay vừa ôn nhu lại vừa có lực độ.
“Ừ?” Thiếu niên nhướng mày đáp lại.
Chi Đạo muốn khép chân lại, anh lại dùng hai ngón tay, cách một tầng vải dệt hơi mỏng, nắm lấy âm đế của cô, dùng đầu ngón tay vuốt ve trêu chọc.
Thân thể Chi Đạo đột nhiên trầm xuống, nỗ lực khống chế bản thân không biến thành vũng nước ngã vào trong lòng ngực anh.
“Em đưa cho anh… Những tư liệu đó, anh xem hết chưa?”
Minh Bạch nghi hoặc nhìn thiếu nữ hài mắt long lanh trước mặt.
Chi Đạo giải thích: “Cái USB 10G.”
Anh nghĩ nghĩ.
“Ném rồi.”
Câu trả lời lạnh nhạt của thiếu niên khiến cảm xúc trong lòng Chi Đạo sôi trào. Tài liệu mà cô trăm cay ngàn đắng mới tìm được, vậy mà anh lại vứt đi, thật đau lòng.
“Sao anh lại vứt đi?”
Minh Bạch kề sát ngực gần cô. Ngón tay trắng nõn như bạch ngọc, thẳng tắp khẳng khiu chạm lên gương mặt cô.
Hô hấp ấm áp của anh như tơ tằm, lẩn quẩn bên môi Chi Đạo.
Giọng nói thanh lãnh như tuyết trắng trên núi cao: “Chị…”
Dùng vẻ mặt xinh đẹp vô hại, che giấu dã tâm khát vọng khổng lồ là biểu cảm xinh đẹp nhất của Minh Bạch.
Hô hấp của thiếu niên trêu chọc tâm hồn Chi Đạo, như một làn khói mỏng quấn quýt không rời.
“Rốt cuộc em định thưởng cho anh cái gì?”
Dáng vẻ thiếu niên tinh tế như ngọc. Cho dù chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đồng phục màu xanh trắng bình thường, cũng không thể che giấu sống lưng rộng lớn hữu lực, vai rộng lõm xuống, cả người toát ra hoocmon nam tính, mạnh mẽ. Cúc áo được cài hết đến tận nút trên cùng, vạt áo thẳng tớm không chút cẩu thả, làn da trắng nõn lộ ra mạch máu xanh xao, hầu kết nhấp nhô. Nếu chỉ nhìn bề ngoài lạnh nhạt cao ngạo, ai cũng sẽ cho rằng anh là một xử nam thuần khiết.
Nhưng chỉ cần mở cổ áo rộng ra một chút, sẽ nhìn thấy một mảng dấu hôn đỏ thẫm như mật trên xương quai xanh.
Chắc chắn sẽ có một ngày cô chết vì giọng nói của anh, vì thân thể anh, vì toàn bộ mọi thứ của anh, chết vì bị anh nuốt xuống bụng.
Như con mồi bị cuốn trong kén tằm.
Ngón tay niết mạnh điểm mẫn cảm của thiếu nữ, hô hấp Minh Bạch dần dần trở nên thô suyễn.
Từng chữ quyến rũ bật qua hơi thở gấp gáp: “Em có thể cho anh cái gì?”
Làn da Minh Bạch trắng nõn, thiên về sắc lạnh, giọng điệu lúc này của anh phối hợp với vẻ mặt bạc tình cao ngạo, đối với những người thích cảm giác chinh phục mà nói đúng là khiêu khích đến cực hạn. Càng khó cầu khó chinh phục, thì lại càng quý hiếm mê người.
Chi Đạo hoàn toàn phóng túng bản thân, dục hỏa trong người vì sự quyến rũ như có như không của Minh Bạch mà bùng lên dữ dội.
Thiếu nữ bò xuống khỏi người Minh Bạch, ngồi xổm giữa hai chân anh, tay phải nắm lấy vật nam tính, gương mặt để ngang tầm với nó, ánh mắt nhìn con quái vật chằm chằm, hô hấp phả vào đầu vào mắt của nó.
Quái vật quá to lớn, Chi Đạo không thể nắm hết trong lòng bàn tay. Bóng đèn tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt dịu dàng hơi tối, bóng dáng của Chi Đạo đã hoàn toàn che đi màu sắc của vật khổng lồ. Minh Bạch ngồi trên ghế sofa, chân dài gập lại, đầu gối ngang hàng với đỉnh đầu Chi Đạo, người hơi đổ về phía trước, che đầu cô. Chi Đạo ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, còn có… Mùi tanh nhạt nam tính riêng biệt.
Bản năng tình dục trong cơ thể đấu tranh với lương tâm và lý trí, khiến thiếu nữ vừa áp lực vừa ghê tởm lại vừa cảm thấy thẹn thùng. Hơn tất cả, Chi Đạo càng muốn thấy Minh Bạch vui vẻ, anh vui sướng, cô cũng sẽ vui sướng.
Chi Đạo giương mắt hỏi anh: “Anh đã từng xem qua cảnh nào như này chưa?”
Không chờ Minh Bạch đáp lời. Chi Đạo đã cúi đầu, ghé sát lại, đôi môi thiếu nữ đụng vào phần đầu mềm mại của quái vật khổng lồ, lại dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo qua.
Cả người Minh Bạch cứng đờ, khiếp sợ như sét đánh ngang tai. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ để Chi Đạo làm loại chuyện tổn hại đến tự tôn như thế này. Anh muốn đẩy cô ra, nhưng cô đã há miệng nuốt một ít thân người anh em của anh vào. Hàm răng lóng ngóng không biết nặng nhẹ cọ vào da thịt của thiếu niên, Chi Đạo không nuốt nổi nữa, miệng và cổ đã phồng lên thật to, mà đồ vật của anh vẫn còn một nửa bên ngoài.
Tiếng thở dốc khó có thể tự khống chế tràn ra từ miệng thiếu niên. Ánh mắt Minh Bạch nhất thời co rút, mạnh mẽ hút khí. Thành trì cháy rồi!
Khoang miệng ấm áp và ẩm ướt của Chi Đạo làm anh rất muốn nghiền cô thành rượu, nặng nề thả mình vào chất lỏng của cô. Anh muốn lớn lên từ trong bụng của cô, anh là một Chi Đạo khác. Minh Bạch hoài nghi cái thứ đồ vật dưới thân anh này vốn dĩ thuộc về cô, cho nên mới khát vọng mong muốn quay trở lại thân thể của cô đến vậy.
Minh Bạch chỉ muốn đem người anh em này cho cô.
“Không cần trả lại anh.” Thiếu niên nhắm mắt, tinh tế nhấm nháp môi lưỡi mềm mại ngọt ngào của Chi Đạo.
Anh không động eo, toàn bộ động tác gần như tạm dừng, chỉ rũ mắt đánh giá cô.
Khi Chi Đạo rũ mắt lại có một vẻ phong tình rất khác. Dường như hoàn toàn khác với thiếu nữ nhát gan sợ đau trong quá khứ. Vẻ phong tình thuộc về những người phụ nữ trưởng thành, thời khắc này anh lại nhìn thấy chúng trên người cô.
Bản thân Chi Đạo cũng là tay mơ trong chuyện này, lúc đầu còn lóng ngóng, cảm thấy mới lạ, sau đó thì quen tay hay việc.
Dục vọng quái đản của Minh Bạch lại quấy phá theo bản năng.
Minh Bạch mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền hỏi Chi Đạo: “Đây là những gì em học được sau khi xem những cái “tài liệu” đó sao?”
| nói mỗi ngày em đều muốn anh.
Cho dù đang làm gì cũng đều đang khát vọng anh.
Chỉ có anh.
Chi Đạo kéo quái vật khổng lồ rời khỏi một chút, gật gật đầu.
Minh Bạch đột nhiên đè đầu cô xuống, để dương vật của mình xâm nhập sâu vào cổ họng của cô, Chi Đạo không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt, chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng.
“Vậy chắc là cũng đã nhìn thấy dương vật của người đàn ông khác?”
Chi Đạo theo bản năng chống tay lên hai chân anh, còn tưởng rằng Minh Bạch muốn chọc vào thật sâu, muốn khiến cô hít thở không thông. Nào ngờ Minh Bạch lại chỉ mạnh mẽ đỉnh hông hai cái, lại đột nhiên rút ra.
Chi Đạo ôm lấy cổ, ho khan hai tiếng, thật ra cũng không quá khó chịu. Nhưng cô vẫn còn kinh sợ chuyện Minh Bạch bỗng nhiên chọc sâu vào cổ họng mình, càng kinh ngạc với những lời nói trần trụi thô tục thốt ra từ miệng anh.
Minh Bạch… Sao anh có thể nói thẳng ra hai chữ kia cơ chứ?
Phim điện ảnh đang chiếu đến đoạn nam chính cưỡng gian khi nữ chính đang hôn mê. Minh Bạch tỉnh táo lại, khôi phục vẻ chu đáo như bình thường, cầm một cốc nước đến cho Chi Đạo súc miệng, còn tiện thể xoa xoa hạ thể của mình, động tác vô cùng quen thuộc giúp bản thân hạ hỏa.
Chi Đạo súc miệng xong, vẫn còn chưa hoàn hồn vì động tác thô bạo vừa rồi của Minh Bạch, anh đã đột nhiên nói xin lỗi với cô.
Lại nói: “Chi Đạo, đừng nhìn những cái đó. Bẩn mắt.”
Minh Bạch hôn lên môi cô, hai mắt ẩn ẩn nỗi u oán: “Chẳng lẽ anh kém bọn họ sao?”
Anh đang nói cái gì thế… Vừa ấu trĩ lại vừa thẹn thùng.
Vì muốn nói sang chuyện khác, Chi Đạo đành phải quẫn bách gật gật đầu.
Minh Bạch nhìn nhìn màn hình, lại nhìn về phía cô.
“Chúng ta về nhà đi?”
Chi Đạo lại trầm mặc. Kéo chặt góc áo của Minh Bạch, tích rất nhiều dũng khí mới dám nói ra lời này.
“Minh Bạch… Chúng ta…”
“Làm một lần đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận