Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kế hoạch của Lê Đông vốn là muốn tới thành phố này để tìm mẹ, nhưng cô không có manh mối gì, cô chỉ có thể dựa vào những nơi trong tấm ảnh để đối chiếu, rồi dò hỏi xung quanh.

Chờ đến khi cơ thể dần ấm áp lên, Lê Đông mới mang cơm hộp vừa mới mua ra, ngồi ăn trên giường.

Nhìn hộp cơm đã sớm lạnh đến khô cứng, cô thở dài, dùng chiếc đũa chọc chọc hợp cơm, không hiểu làm thể nào mà mẹ có thể đến vùng đất phía bắc này ở, sao có thể chịu đựng cái thời tiết kinh khủng này chứ, rõ ràng trước kia bà ấy vốn rất sợ lạnh.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lê Đông còn không tìm lại khu chưng cư nhỏ ngày không hôm qua đã tìm.

Cô nhìn bản đồ, chốc chốc lại chặn một người dân bản địa đang đi trên đường, cầm ảnh chụp của mẹ, dò hỏi người kia, chưa đi được một tiếng đồng hồ mà hai chân đều đã lạnh đến đông cứng, toàn bộ khẩu đều vươn hơi ẩm.

Khi tìm đến khu chung cư nhỏ thứ sáu, một ông lão ở trạm dịch vụ chuyển phát nhanh nói có chút ấn tượng, người phụ nữ trong hình có đôi mắt rất lớn, đặc điểm này có chút tương đồng với đặc điểm đặc thù của một người trong trí nhớ của ông.

“Chỉ là tôi nhớ rõ ràng người phụ nữ đó là tóc ngắn, tóc không dài được như vậy, hai ngày trước tôi còn thấy cô ấy ôm theo con đến đây lấy bưu phẩm chuyển phát nhanh.”

Lê Đông sửng sốt, vội vàng hỏi: “Ông là người gửi bưu phẩm chuyển phát nhanh ở nơi này, cái đống này đều là của khu chung cư nhỏ này sao?”

“Dù sao cái này cũng chỉ là hàng xóm với nhau, cháu đi hỏi dò nguyên cái khu này một chút thử xem, cháu có biết cô ấy tên là gì không, hay cháu hỏi Tổ Dân Phố cũng được đấy.”

“Cháu cảm ơn ông!”

Vừa có được tin tức hữu ích, Lê Đông lập tức vui vẻ chạy tới của khu chung cư nhỏ, nhưng theo những lời ông lão vừa nãy đã nói đang chạy xuôi trong đầu, bước chân cô không khỏi chậm lại.

Bà ấy ôm một đứa trẻ.

Mẹ đã tái hôn với người ta rồi sao?

Lê Đông đi từ nơi đó đến phòng bảo vệ, tinh thần của cô cũng đã hồi phục được đôi chút, cô cũng đã nhớ kỹ mọi thứ.

Cô cố gắng kiềm chế không cho bản thân kích động quá mức, nhưng vẫn không ngăn được sự vui vẻ và hai chân đều mềm nhũn cả ra, đi đến trước cửa của một ngôi nhà có dán câu đối trước cửa, hồi hộp, bất an mà gõ cửa nhà.

Liên tiếp vài tiếng gõ cửa được vang lên, bên trong dần truyền ra âm thanh của đôi dép lê cọ xát trên mặt đất, cửa nhà từ từ được đẩy ra bên ngoài, giọng nói của một người phụ nữ tinh tế vang lên: “Cơm hộp…”

Vừa nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc sau cánh cửa, Lê Đông run rẩy tháo khẩu trang và mũ xuống, hốc mắt chua xót, nước mắt bắt đầu rơi không ngớt.

“Mẹ…”

“Lê Đông!”

Phương Mẫn kinh ngạc hô lên một tiếng, không thể tưởng tượng được, mở to hai mắt: “Làm sao con có thể biết mẹ sống ở đây?”

“Con tự mình tìm được, trước đây mẹ đã gửi cho con tấm ảnh chụp này.”

“Đó đều đã là chuyện của hai năm trước.”

Trong phòng đột nhiên truyền đến âm thanh kêu gọi mềm mụp của một đứa trẻ còn đang bi bô tập nói, lẩm bẩm không rõ mà nói lớn: “Mẹ.”

Phòng trong truyền đến hài đồng mềm mụp kêu gọi thanh, còn ở bi bô tập nói, lẩm bẩm không rõ kêu to: “Mẹ ơi.”

Phương Mẫn kinh ngạc: “Từ từ con chờ mẹ một chút!”

Vừa dứt lời, bà ấy liền đóng cửa lại.

Cơn gió lành lạnh tạt vào người làm Lê Đông cứng đờ tại chỗ, dường như chút ít sự phấn khởi nóng bỏng vừa nảy đều bị đóng băng trong một khắc.

Sự hy vọng, nhớ nhung của ba tháng qua đều đã bị nghiền nát thành cát vụn chỉ trong nháy mắt.

Trở lại vào trong phòng, Phương Mẫn cầm lấy điện thoại gọi cho Lê Ngạn Hồng, điện thoại vừa được kết nối, bà liền tức giận mà chất vấn.

“Anh có ý tứ gì? Để cho Lê Đông tới tìm tôi? Anh còn muốn da mặt hai ta xé rách ra hay sao! Tôi nói cho anh biết, anh hiện tại chạy nhanh đến đem Lê Đông đi, tôi đã tái hôn, đừng tìm cho tôi thêm phiền toái, anh làm như vậy mà chồng của tôi nhìn thấy Lê Đông thì tôi giải thích như thế nào!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận