Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai mắt cô mông lung, không biết người đàn ông này muốn đưa cô đi đâụ
Chỉ biết là người đàn ông trông rấtgiống chú ba này lại giỏi võ vô cùng, thể lực lại tốt, bê cô mà bế nhẹ hều như bế không khí.
Đầu Tần Lộ Lộ chúi xuống dưới, lắc qua lắc lại làm cô muốn nôn ra luôn.
“Ọe… Tôi buồn nôn quá… Á…”
Tần Lộ Lộ chỉ lo nôn ra luôn cái khăn trùm đầu thì người đàn ông kia đột nhiên dừng lại.
Sau đó trời đất quay cuồng, bên tai vang lên tiếng mở cửa xe. Cả cô lẫn người đàn ông kia đều đã ngồi vào tɾong xe,
Đây là chiếc xe đã cũ, mùi xăng xe cực kỳ gay mũi làm cho Tần Lộ Lộ lại càng khó chịu hơn cả.
Bàn tay nhỏ bé vội vươn lên kéo khăn trùm mặt mà kéo mãi không ra, nên chỉ có thể bảo với người đàn ông kia.
“Tôi buồn nôn, tôi buồn nôn lắm…”
Tần Lộ Lộ biết giờ mình mà không nói gì thì ¢hắc sẽ sặcvì nôn mất.
“Quả Cam, mau cởi khăn trùm đầu xuống nhanh. Anh làm cái gì thế hả?” Một giọng nói khác vang lên, giọng có vẻ bất mãn lắm.
Làm cho Tần Lộ Lộ vừa thở phào nhẹ nhõm lại cảm thấy có hơi sợ.
Vậy là có hai người? Hai người họ là đồng lõa?
Xem ra cô không trốn được rồi.
Sau đó tiếng gõ cửa vang lên “lạch cạch”, vẫn là giọng nam đó “Anh xuống sau đi, đổi lái xe. Tí lên cao tốc kiểm tra mặt đấy.”
“Biết rồi, anh nói nhảm nhiều thế?”
Cửa xe đóng rồi lại mở ra. Chẳng mấy chốc người đàn ông ngồi cạnh Tần Lộ Lộ đã đổi thành người khác.
Ô tô khởi động, bọn họ chính thức lên đường.
Tần Lộ Lộ còn chưa định hồn xong thì thấy có cái gì lạnh lạnh dí gần cổ mình.
Cơ thể cô cứng đờ cả ra. Cảnh tượng cắt ngang yết hầu không có xảy ra mà chỉ nghe “roẹt” một tiếng, người đó lưu loát cởi khăn bịt mặt của cô ra.
Vải dệt màu đen rơi xuống, đối diện người đàn ông kia mà trợn mắt há mồm.
Đôi mắt màu xám vô cùng bình tĩnh của người kia cứ thế nhìn cô, khẽ nhíu mày, mang the0 chút quan tâm “Em vẫn muốn nôn à? Anh mở cửa sổ thông gió nhé?”
Nói rồi anh ta hơi khom người, tay lướt qua thân thể cô, như có như không cọ qua bầu ngực, sau đó kẽo kẹt mà mở cửa sổ của xe Jetta kiểu cũ.
Tính ra Tần Lộ Lộ không tiếp xúc với Đường Trí Tình quá nhiều cho nên mới nãy không nhận ra giọng anh ta.
Nhưng lúc này tɾong lòng cô như có cả ngàn chữ đậu má chạy qua.
Tần Lộ Lộ cố gắng tựa vào lưng ghế để không tiếp xúc nhiều với anh ta.
Đường Trí Tình cũng không có biểu cảm gì cả nhưng ánh mắt không hề rời khỏi cô. Anh ta tinh tế đánh giá gương mặt cô, chẳng biết đang nghiên cứu cái gì mới được.
“Ngồi xích qua đây chút nào.” Anh ta nói.
Tần Lộ Lộ bất động.
Đường Trí Tình cũng không nhắc lại lần thứ hai. Bàn tay vươn tới, kéo Tần Lộ Lộ lại gần mình.
“Nào, đừng có táy máy tay ͼhân cơ mà…” Tần Lộ Lộ mồm thì nói thế nhưng biết thừa giãy giụa phí công.

Bình luận (0)

Để lại bình luận