Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vợ vừa đi, họa sĩ liền đến cửa xin làm tình nhân? Gọi điện thoại cho Mộc Vọng Tồn, họa sĩ ở bên cạnh vừa ôm vừa cọ (phần 2)
Thấy Tô Mộc không có bất kỳ phản ứng nào với lời của mình, thanh niên họa sĩ cũng đã đoán được có thể Tô Mộc hoàn toàn nghe không hiểu anh ta đang nói gì.
”Anh nghe không hiểu tôi nói gì phải không? Vậy tôi nói tiếng Anh thì anh có thể hiểu không? Có điều tiếng Anh của tôi cũng không được tốt lắm…” Họa sĩ có hơi do dự nhìn Tô Mộc.
Tô Mộc vẫn giả vờ nghe không hiểu, mặt đầy mê mang lắc đầu một cái.
”Được rồi, thật ra hôm qua tôi thấy anh, liền muốn vẽ cho anh một bức tranh, anh thật sự là nàng thơ phương Đông trong lòng tôi, có điều trước đó tôi muốn hỏi, anh có thiếu tình nhân không?” Thanh niên họa sĩ lắc mái tóc ánh vàng rực rỡ, nói thẳng.
Ghi lại những lời này, sau đó dùng phần mềm phiên dịch thành tiếng Anh, cuối cùng lại dùng tiếng Anh phiên dịch sang tiếng phương Đông, chờ đến khi Tô Mộc nghe thấy âm thanh phiên dịch từ di động truyền tới thì cả câu đã bị phiên dịch thành không còn hình dáng.
Nhưng Tô Mộc được hệ thống phiên dịch từ câu nguyên văn của thanh niên họa sĩ vẫn nghe hiểu.
Nhưng mà!
Có phải nhanh quá hay không?
Hơn nữa cậu chỉ muốn cặp kè một chút theo thiết lập nhân vật của mình, cũng không thật sự muốn mình tham gia vào, hơn nữa tiến độ tiến triển nhanh như vậy, tài xế lại xuất hiện trùng hợp như vậy, Tô Mộc không khỏi nghi ngờ có phải người này là do Lâm Tri Dịch đặc biệt sắp xếp đến để thăm dò cậu hay không?
Nếu thật sự như vậy…
Vậy thì cậu thật đúng là muốn bất kính một chút…
Tô Mộc đứng đó chậm rãi nghiêng đầu, giống như đang sắp xếp ngôn ngữ, gương mặt đỏ bừng, lò sưởi từ sau lưng Tô Mộc ùa ra, nhào lên tràn ngập gương mặt của chàng thanh niên họa sĩ, không khí ấm áp mang theo mùi thơm thoang thoảng khó tả của Tô Mộc, tựa hồ là mùi cỏ cây, lại như nhàn nhạt mùi thơm của sữa, cực kỳ đặc biệt, một mùi thơm mà không một loại nước hoa nào có thể mô phỏng lại được, trong nháy mắt, gương mặt của thanh niên họa sĩ cũng nhàn nhạt đỏ ửng như được lò sưởi sưởi ấm.
Nhưng ngay sau đó, anh ta lại nhìn thấy người đàn ông phương Đông mặc cả người quần áo ngủ hình thỏ mềm mại khổ sở lắc đầu, âm thanh khàn khàn giống như đêm qua vẫn chưa tan biến, lời nói ra cũng khó nghe rõ, có điều vẫn có thể cảm giác được đối phương giống như đang khó khăn cự tuyệt anh ta, nhưng ngay cả giọng nói của cậu cũng dễ nghe đến vậy, lời từ chối cũng nhẹ nhàng mềm mại, khiến thanh niên họa sĩ dễ dàng liên tưởng đến chiếc bánh mì thơm mùi bơ sữa vừa mới ra lò, nóng hổi tràn đầy mùi sữa thơm trong không khí xộc vào mũi, từ trong ra ngoài mềm mại đến không ngờ…
Người họa sĩ cứ như bị đầu độc, anh ta không khống chế được bước lên trước.
Nhưng sắc mặt của chủ nhà đỏ bừng, hoảng hốt vội vàng lui lại mấy bước, gương mặt tràn đầy cảnh giác ngượng ngùng lại khổ sở nhìn anh ta, hốt hoảng khoát tay, giống như cho rằng anh ta vừa rồi nghe không rõ, cho nên luống cuống tay chân lại lắc đầu khoát tay giải thích lời từ chối của chính mình.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận