Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mắt thấy mùng mười tháng mười một sắp tới, tuy rằng Đường Miên có hơi không muốn, nhưng vẫn chuẩn bị đi gặp người Hứa gia với Phương Thảo.
Tả Triều Chi bận rộn không đi cùng được, nhưng lại lệnh cho Chiếu Ảnh và Chiếu Nguyệt theo sát bên nàng. Trước lúc chia tay Tả Triều Chi, Đường Miên còn hơi do dự, “Nếu chàng không thích, hay là ta không đi nữa nhé?” Đường Miên cũng không muốn gặp cha mẹ cho lắm, có được ký ức đời trước, đi gặp cũng thấy khó khăn.
Tả Triều Chi trấn an xoa mặt Đường Miên, “Mấy nay bọn họ cũng đưa rất nhiều bái thiếp tới, ta có thể không gặp bọn họ, nàng cũng có thể không gặp bọn họ, nhưng mà Đường Đường… nàng thật sự có thể buông được sao?” Ở mặt này, Tả Triều Chi cũng rõ ràng hơn Đường Miên nhiều.
“Né tránh cũng không phải cách tốt, chúng ta sắp phải thành thân rồi, tới lúc đó bọn họ cũng tới tiễn.” Hắn từng nghĩ tới việc cô lập Hứa gia, để bọn họ biến mất trong cuộc sống của Đường Miên, nhưng cuối cùng lại không nỡ khiến nàng hối hận.
“A Triều, đời này ta chỉ muốn quan tâm tới chàng, không cần ai khác cả.” Đường Miên có hơi nức nở.
Tả Triều Chi thở dài, “Đường Đường, đời này có nhiều chuyện thay đổi, bọn họ đã không còn quyền thế như đời trước, cũng chẳng thể gây ra chuyện xấu gì, nếu nàng muốn thì vẫn có thể phụng dưỡng cha mẹ, không sao.” Đúng là Tả Triều Chi hận người Hứa gia, nhưng trải qua chuyện sinh tử, hắn cũng đã hiểu ra không ít. Giữa hắn và nàng, khoảng cách không phải người Hứa gia, chỉ cần bọn họ vui vẻ, người Hứa gia có ở Trường An hay không thì cũng không gây ra sóng gió gì cả.
Có lẽ hắn có chút lòng riêng, hắn chưa từng nói với nàng, đời trước Thành Vương tạo phản không phải chỉ vì dã tâm của Hứa gia, mà sau đó còn mưu kế khác, Thành Vương bị ép tạo phản, người chúng muốn hại thật sự không phải Hứa gia mà là Tả Triều Chi hắn.
Ai ai cũng biết điểm yếu duy nhất của Tả tướng quân quyền khuynh triều đình là thê tử của hắn, cho nên bọn chúng lợi dụng nhà mẹ của nàng, biết hắn sẽ vì bảo vệ tính mạng thê tử buông bỏ tất cả, bao gồm cả chức vị và binh quyền trên tay.
Dưới sự khuyên bảo của Tả Triều Chi, cuối cùng Đường Miên cũng chỉnh trang lại rồi lên xe ngựa, ngày lớn hôn đang tới gần, nhưng đã mưa ba ngày liên tiếp, thời tiết ngày càng lạnh giá, Đường Miên bị “gói” chặt rồi mới xuất phát.
Xe ngựa phủ tướng quân cao quý chắc chắn, đi đường rất ít lắc lư, nhưng nước trên mặt đất rất nhiều, tiếng mưa rơi át cả tiếng xe ngựa chạy trên mặt đất khiến tâm trạng Đường Miên giống như cơn mưa liên miên này, vô cùng trống rỗng.
“Tiểu thư, người đứng có lo, có cô gia chống lưng cho người rồi, không ai dám bắt nạt người đâu.” Phương Thảo thấy Đường Miên ủ rũ thì lên tiếng an ủi.
Đường Miên lười nhác ngước mắt, lá thư người nhà gửi trên tay bị siết chặt, nàng vò nát tờ giấy, thở dài một hơi, “Chưa gì đã gọi cô gia rồi, cũng không biết chàng ấy thu mua em lúc nào.” Đường Miên duỗi tay chọc Phương Thảo một cái, “Chẳng lẽ giấu ta gả Thư Luyện cho em à!”
Khuôn mặt Phương Thảo đỏ bừng, “Tiểu thư đừng nói hươu nói vượn nữa!” Thư Luyện còn đang ngồi ngoài đánh xe đấy!
Chiếu Ảnh và Chiếu Nguyệt cũng có ở đây, nhưng hai người bọn họ vẫn như trước đây, yên tĩnh cứ như không hề tồn tại.
“Mới vậy mà đã ngại rồi à! Vậy ta sẽ giữ em lại thêm vài năm nữa vậy!” Tính trêu đùa của Đường Miên lại tái phát, một tiểu cô nương như Phương Thảo sao có thể chống đỡ nổi? Khuôn mặt đỏ bừng ngại ngùng.
“Tiểu thư!”
Có Phương Thảo để trêu đùa, Đường Miên cũng thấy khá hơn nhiều, không suy nghĩ gì tới bức thư kia nữa.
Đoạn tuyệt, rời bỏ, chia ly đều nằm trong tim, Tả Triều Chi đang cho nàng quyền lựa chọn. Đường Miên đột nhiên hiểu ra, Tả Triều Chi không hy vọng nàng ra quyết định vì hắn, hắn hy vọng nàng ra quyết định vì chính bản thân mình, cho dù là duy trì quan hệ với Hứa gia hay kéo dài khoảng cách đều là sự lựa chọn của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận