Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Mùng một Tết, các vị thân vương trong kinh thành đều đến bái kiến, buổi tối còn phải thiết yến khoản đãi các vị thân vương và bá quan văn võ, cho nên hôm nay Lý Thừa Tiển vẫn bận đến chân không chạm đất.
Chờ đến khi kết thúc yến tiệc, đã qua canh ba, Lý Thừa Tiển đi trên đường, trên vai áo phủ bạc ánh trăng.
Lúc này vạn vật đều yên tĩnh, ánh trăng và tuyết trắng lẫn vào nhau, phản chiếu lên bức tường son đỏ rực. Lý Thừa Tiển tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này.
Bên cạnh chỉ có Uông Đức Hải, mà Uông Đức Hải vào những lúc cần im lặng thì tuyệt đối sẽ không phát ra một tiếng động nào.
Đột nhiên, trong tầm mắt hắn xuất hiện một điểm trắng, điểm trắng kia càng lúc càng rõ ràng, từ phía trên vọng lâu nhẹ nhàng bay xuống.
Lý Thừa Tiển chậm rãi mở to hai mắt nhìn.
Tiên nhân!
Sáng sớm hôm sau, Lâm Nam Tích vào cung trực, liền thấy Lý Thừa Tiển nhìn chằm chằm vào án thư, lẩm bẩm: “Tiên nhân, là tiên nhân.”
“Y phục trắng bay bay, trường kiếm lạnh lẽo như tuyết, dung mạo vô song, quả nhiên là tiên nhân!”
Lâm Nam Tích: …
【Lại lên cơn điên nữa rồi.】
【Thần sắc ngẩn ngơ, nói năng lộn xộn.】
【Hôm qua còn nói tiên nhân là chuyện bịa đặt chỉ có trong thoại bản, hôm nay đã xem chuyện đó là thật rồi.】
【Thật là thay đổi thất thường mà!】
Hôm qua Lâm Nam Tích cùng Tiểu Thái Tử đợi tiên nhân, Tiểu Thái Tử đợi không được bao lâu thì ngủ thiếp đi, hôm nay lại dậy sớm đến Tử Thần điện, liền nghe thấy Lý Thừa Tiển lẩm bẩm hai chữ “tiên nhân”.
Lý Thừa Tiển nhìn thấy Tiểu Thái Tử, hai mắt sáng ngời, bước nhanh về phía trước hỏi: “Du Nhi, tiên nhân mà con nhìn thấy tối qua trông như thế nào?”
Tiểu Thái Tử chớp chớp mắt nói: “Mặc y phục màu trắng, trên người còn đeo một thanh kiếm.”
Lý Thừa Tiển buột miệng nói: “Đúng vậy! Chính là tiên nhân! Tối qua phụ hoàng cũng nhìn thấy.”
Tiểu Thái Tử bỗng nhiên bĩu môi, để lộ ra một tia uỷ khuất: “Gạt người! Hôm qua phụ hoàng còn nói là giả. Tại sao tiên nhân không đến tìm con, mà lại tìm phụ hoàng, phụ hoàng già như vậy rồi.”
Câu nói dài nhất mà Tiểu Thái Tử từng nói trong đời, chính là mắng Lý Thừa Tiển già.
Lý Thừa Tiển có chút không vui.
Tiểu thái tử cũng xụ mặt khụt khịt.
Tiểu Thái Tử kéo tay áo Lâm Nam Tích, thút tha thút thít nói: “Phụ hoàng nói dối.”
Lâm Nam Tích bị kẹp ở giữa, trong nháy mắt mồ hôi ướt đẫm.
【A, hôm qua trong lúc dỗ Tiểu Thái Tử không nên nói cẩu hoàng đế già rồi mắt mờ.】
【Hơn nữa hắn cũng cảm thấy là cẩu hoàng đế nói dối…】
【Dù sao cũng là bậc cửu ngũ chí tôn, đều thích nói mình là hoàng đế được tiên nhân chọn lựa, Thái Tổ còn tự xưng mình là Tử Vi Tinh hạ phàm đâu.】
【Quan Tinh Đài xây uổng phí rồi.】
【Quả nhiên việc bài trừ mê tín dị đoan vânc còn gian nan lắm!】
Lý Thừa Tiển: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận