Chương 1222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Y Y tới công ty, lần này tiền sảnh không còn ngăn cô nữa, vui vẻ gật đầu chào hỏi cô.
Thẩm Y Y một đường đi thang máy đến văn phòng của Lý Thâm, thư ký Vi Luân đang cầm văn kiện muốn đến văn phòng Lý Thâm báo cáo công việc, nhìn thấy Thẩm Y Y tới vội vàng gọi một tiếng: “Thẩm tổng!”
Thẩm Y Y cười đáp lại, chỉ văn phòng của Lý Thâm: “Anh ấy có ở đây?”
“Lý tổng có ở đây.” Vi Luân vội đáp, nghiêng người để Thẩm Y Y vào.
Lúc Thẩm Y Y đặt tay lên nắm cửa, quay đầu vươn tay về phía Vi Luân: “Văn kiện này có phải rất gấp không?”
Quả thực trên tay Vi Luân có văn kiện cần Lý Thâm ký gấp, đụng phải Thẩm Y Y đang do dự có nên vào không, không ngờ Thẩm Y Y lại chủ động hỏi, vội vàng đưa văn kiện tới trước mặt Thẩm Y Y, cảm kích nói: “Vậy thì cảm ơn Thẩm tổng!”
“Không có gì.” Thẩm Y Y nói xong, gõ cửa, đợi bên trong truyền tới tiếng vào, cô mới đẩy cửa vào.
Vi Luân quay về văn phòng của mình, thư ký mới tới bên cạnh ghé tới: “Anh Vi, đó chính là bà chủ của chúng ta?”
“Ừm!”
“Trông chị ấy rất dễ nói chuyện!” Thư ký mới tới nói.
“Quả thực chị ấy dễ nói chuyện hơn Lý tổng!” Vi Luân gật đầu nói: “Nhưng cho dù cậu chọc Lý tổng, cũng đừng chọc chị ấy!”
Thư Ký mới tới nghi hoặc.
Vi Luân ghé sát tới đồng nghiệp mới tới: “Cậu chọc Lý tổng, Lý tổng chưa chắc sẽ so đo với cậu, cậu chọc Thẩm tổng, Thẩm tổng cũng chưa chắc so đo với cậu, nhưng, Lý tổng chắc chắn sẽ so đo với cậu!”
Thư ký mới tới: ???
Lúc Thẩm Y Y vào, Lý Thâm đang gọi điện thoại, cô sợ quấy rầy tới anh, cầm văn kiện nhẹ nhàng đặt lên bàn, Lý Thâm liếc mắt, trực tiếp cầm văn kiện, lật xem hai trang, ký soàn soạt tên mình lên trên.
Thẩm Y Y đợi anh ký xong, bèn rút lại, cầm ra ngoài cho Vĩ Luân, quay người quay lại nghe thấy Lý Thâm thiếu kiên nhẫn hỏi: “Thằng nhóc thối, con có thể có chuyện gì nói thẳng không? Còn nói nhảm nữa cha cúp!”
Thẩm Y Y và Lý Thâm nhìn nhau, một giây sau có thể tay nhanh hơn não, ấn vào phím loa ngoài của điện thoại, bên trong truyền ra tiếng tức giận của thằng hai nhà cô: “Cha, cha quá đáng quá rồi đó? Con là con trai cha, quan tâm hai câu sức khỏe của cha, bảo cha đừng uống nhiều rượu, đừng liều mạng làm việc như thế, bảo cha nghỉ ngơi đàng hoàng thì làm sao? Cha không quan tâm con đã đành, cha còn…”
“Cái bộ dạng nhu nhược này của con là ăn không no mặc không ấm, hay là bị thương rồi?” Không đợi Nhị Bảo nói hết, Lý Thâm hỏi ngược lại.
Nhị Bảo nghẹn lời, càng tức giận: “Cha, con còn không kiên nhẫn! Cha không kiên nhẫn! Cha không kiên nhẫn con còn không muốn nói đó, nếu không phải mẹ con vắng nhà, con mới không thèm gọi điện thoại cho cha…”
“Khụ!” Thẩm Y Y ho một tiếng, lườm Lý Thâm một cái, gọi một tiếng Nhị Bảo.
“Mẹ?” Nhị Bảo lập tức nghe ra giọng của mẹ cậu, kinh hỉ nói: “Mẹ, mẹ từ quê về rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận