Chương 1223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vừa về tới.” Thẩm Y Y nói: “Tới thăm cha con, vừa hay con gọi điện thoại về.”
Nhị Bảo hừ một tiếng: “Vậy lần này con gọi điện cũng không tính là lãng phí!”
“Lý Yến Khải!” Giọng nói Lý Thâm mang theo cảnh cáo: “Nói chuyện chú ý chút, nếu không tới tết con về cẩn thận chút!”
“Đó là chuyện đến tết, có bản lĩnh bây giờ cha tới đánh con đi.” Nhị Bảo có chỗ dựa không sợ, khiêu khích uy nghiêm của cha cậu.
Lý Thâm cười lạnh một tiếng.
“Được rồi, Nhị Bảo.” Thẩm Y y tiếp lời: “Con đừng quá ngang ngược, cẩn thận quay về thật sự chịu không nổi, tới lúc đó mẹ không bảo vệ con đâu!”
Nhị Bảo hey một tiếng, quyết đoán bỏ qua chủ đề này, hưng phấn nói: “Mẹ, con nói cho mẹ biết một tin tốt! Con lên chức chính liên rồi!”
“Thật sao?” Thẩm Y Y khẽ trừng to mắt, gương mặt lộ ra kinh hỉ.
“Thật đó!” Nhị Bảo giương giương đắc ý: “Còn là chức chính liên trẻ nhất trong lịch sử doanh địa!”

Nhị Bảo tốt nghiệp trường quân đội chính quy, học chuyên ngành chỉ huy và hàng không, vừa tốt nghiệp đã được trao tặng danh hiệu trung úy không quân, nhậm chức phó liên không quân, tới bây giờ đã hai năm rồi, tính ra cũng có thể thăng làm chính liên rồi.
Khóe miệng Thẩm Y Y bất giác nhếch lên, nhìn thấy khóe miệng lý Thâm cũng cong lên, mở miệng nói với Nhị Bảo: “Nhị Bảo, cha con cười rồi!”
Nụ cười của Lý Thâm tắt lụi, liếc nhìn vợ anh một cái.
Thẩm Y Y hất cằm, rất là ghét bỏ, kiêu ngạo thì kiêu ngạo, sao phải cự nự như vậy?
Lý Thâm vươn tay, kéo cô tới, Thẩm Y Y bị ép ngồi lên đùi của anh.
“Cha con cười rồi? Ông ấy cười cái gì? Không phải là cười nhạo con chứ? Không đúng, chắc chắn không phải! Vậy tức là kiêu ngạo vì con rồi!” Nhị Bảo ở đầu bên kia chìm đắm vào chuyện mẹ cậu nói cha cậu cười, vốn không chú ý tới tiếng kinh hô nhỏ bé của mẹ cậu, ồn ào nói: “Cha, con biết bây giờ cha rất sùng bái con, trực tiếp nói với con là được rồi, con sẽ không cười nhạo cha!”
Lý Thâm căn bản không nghe, dĩ nhiên cũng không trả lời.
Thẩm Y Y còn chút tỉnh táo, chỉ là môi của cô bị chặn lại, không lên tiếng được.
Thẩm Y Y: “…” Tuy hơn nửa tháng không gặp, nhưng cũng không cần háo sắc như vậy chứ?
Nhị Bảo nói cả buổi phát hiện đầu bên kia điện thoại đã im ắng rất lâu, alo mấy tiếng, lại gọi mấy tiếng mẹ, hoài nghi có phải tín hiệu không ổn không.
Cuối cùng Thẩm Y Y cũng đáp lời, giọng nói có hơi hổn hển: “Đây!”
Nhị Bảo không nghĩ nhiều, lẩm bẩm nói: “Mẹ, chúng ta đã mấy tháng không gặp nhau rồi nhỉ? Trước đây mẹ đi cùng Tiểu Bối tới tỉnh Quảng thi đấu, sao không thuận đường tới thăm con? Bên đó gần chỗ con như thế!”
Nơi đóng quân của Nhị Bảo ở tỉnh Quảng.
“Không phải cố ý không đi thăm con.” Thẩm Y Y đẩy bàn tay tà ác của Lý Thâm ra, giải thích nói: “Khi đó Tiểu Bối phải quay về thi, Tiểu Bảo cũng sắp thi lớn học, nên không tới được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận