Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự tình chuyển biến tốt đẹp vào một đêm đông trước Tết Nguyên Đán.
Tính ra, Hứa Đồng Chu đã rời quê hương ra ngoài lập nghiệp được 5 năm. Trừ 2 năm đầu tiên còn về nhà ăn Tết với mẹ và em gái, thì mấy năm sau đó, vì muốn kiếm thêm tiền trả nợ và tích lũy, anh đều chủ động xin ở lại tăng ca ở công trường, bất kể là chủ nhật hay ngày lễ tết. Sự cô đơn và nỗi nhớ nhà anh đều giấu kín trong lòng, chỉ có công việc làm bạn.
Năm nay có Trình Nặc bên cạnh, anh càng không nỡ về quê. Đây là lần đầu tiên hai người đón Tết cùng nhau, nghĩ đến thôi lòng anh đã kích động muốn nhảy cẫng lên như một đứa trẻ. Được cùng người mình yêu đón giao thừa, cùng nhau ăn bữa cơm tất niên, đó là hạnh phúc mà anh hằng mơ ước.
Nhưng Trình Nặc là người tinh tế, cô biết sâu thẳm trong lòng anh vẫn luôn nhớ mong mẹ già và em gái ở quê. Cô chủ động thương lượng với anh: “Hay là anh về nhà một chuyến đi, chơi mấy ngày trước Tết với mẹ và em Đồng Nhạc, sau đó quay lại Vô Tích với em trước mồng một là được mà.”
Hứa Đồng Chu rơi vào thế khó xử. Lòng bàn tay cũng là thịt, mu bàn tay cũng là thịt. Anh muốn chăm sóc, vẹn toàn cho cả hai bên. Nhưng nhìn Trình Nặc suy xét mọi chuyện thấu đáo vì anh, luôn đặt cảm xúc của anh lên trên, cán cân trong lòng anh không khỏi nghiêng hẳn về phía cô.
A… Có vợ quên mẹ, câu nói này chắc là đang ứng nghiệm lên người anh rồi!
Hứa Đồng Chu cười tự giễu, ôm chặt Trình Nặc vào lòng, dụi đầu vào hõm cổ cô, lắc đầu nói không đồng ý. Anh muốn cùng cô trải qua cái Tết trọn vẹn đầu tiên này thật yên bình và hạnh phúc. Sau Tết, anh sẽ sắp xếp xin nghỉ phép về thăm nhà sau.
“Bụp!”
Tiếng dây thun bắn ra đánh trúng chỗ ngứa trong lòng. Trình Nặc vui vẻ thầm nghĩ, thật ra cô đang học theo chiêu “lấy lui làm tiến” của ba mình đó thôi. Quả nhiên, anh đau lòng cho cô, không nỡ để cô ăn Tết một mình.
Nhưng nếu anh thật sự nghe lời cô mà về nhà trước Tết, thì cô cũng không đành lòng trách gì anh. Dù sao hiếu nghĩa cũng là điều quan trọng.
Cô giả vờ như không có gì trên mặt, nhưng trong lòng lại nở hoa tưng bừng. Cô nắm tay Hứa Đồng Chu, kéo anh vào trung tâm thương mại sầm uất.
Sắp đến Tết nên dòng người đi sắm sửa đông đúc, ồn ào náo nhiệt. Tiếng nhạc xuân rộn ràng khắp nơi. Các kệ hàng chất đầy ắp đồ, đủ màu sắc rực rỡ. Cô nắm tay anh, anh đẩy xe hàng, hai người vừa đi vừa chọn đồ, khung cảnh bình dị mà ấm áp hạnh phúc.
Khi đi ngang qua kệ trái cây nhập khẩu, ánh mắt Trình Nặc dừng lại ở mấy trái dâu tây trắng. Chúng nằm trong những chiếc hộp nhỏ xinh xắn, trái nào trái nấy to tròn, căng mọng, trắng ngần điểm xuyết những hạt đỏ li ti, được bọc lớp lưới bảo vệ cẩn thận, trông vừa quý phái vừa… đắt đỏ.
Trình Nặc nhìn lướt qua, ánh mắt dừng lại ở đó trong vài giây, nuốt nước miếng rồi quay người đi sang kệ rau củ kế bên.
“Chu Chu, ngày mai anh làm sườn heo chua ngọt cho em nha~ Tự nhiên em thấy thèm quá~” Cô cười ngọt ngào, kéo tay anh đi về phía quầy thịt, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của mình và cả của anh.
Hứa Đồng Chu hơi nheo mắt, cũng không lên tiếng vạch trần. Anh quá hiểu cô mà. Miệng thì ngọt ngào nhưng cái miệng nhỏ đó lại rất kén ăn. Vừa rồi anh đã bắt gặp ánh mắt cô dừng lại đầy thèm thuồng ở hộp dâu tây đó, nhưng cô lại nhanh chóng quay đi, không để anh nhận ra.
Anh liếc nhìn giá tiền. Một hộp dâu đó 400 tệ. Đối với thu nhập hiện tại của hai người, đó là một khoản tiền không nhỏ cho một hộp trái cây. Không phải cô mua không nổi, mà là cô đang khắc chế nhu cầu, sở thích của mình vì lo cho tương lai của hai đứa, vì muốn tiết kiệm cho anh.
Anh cảm thấy hơi rầu rĩ trong lòng, cảm giác bất lực của người đàn ông chưa thể lo cho vợ mình cuộc sống sung túc nhất lại dâng lên. Anh lẳng lặng đưa cô đi mua thịt sườn như ý cô muốn, rồi lại bị cô kéo đi qua khu bán đồ ăn vặt.
Cô gái của anh ngày thường ăn uống rất kén chọn, ăn gì cũng chỉ nhấm nháp một hai miếng là thôi. Có lẽ đông đến nên cơ thể theo bản năng cần nhiều calo hơn để giữ ấm, lại bị nhiễm không khí mua sắm Tết rộn ràng nên cô mua rất nhiều đồ ăn vặt. Cô đang đứng chọn mấy món snack lạ mắt mà mình chưa từng ăn, Hứa Đồng Chu đẩy xe sang một bên đứng chờ cô.
Hồi lâu sau, anh bỗng cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định: “Anh… muốn ăn dâu tây.”
“Hả?” Trình Nặc đang nhìn chăm chú bịch khoai tây chiên vị mới, ngạc nhiên quay sang trả lời anh: “Dâu tây hả? Được thôi, để em mua cho anh.”
Cô vui vẻ bỏ bịch khoai tây chiên vào xe đẩy, quay đầu nhìn anh cười tươi rói rồi nắm tay anh kéo quay lại khu trái cây.
“Muốn ăn… dâu tây trắng á…” Hứa Đồng Chu nói nhỏ, như sợ cô từ chối, nhưng ánh mắt lại kiên quyết nhìn vào hộp dâu đắt tiền kia.
Anh muốn ăn dâu tây trắng. Anh sẽ chỉ cắn một miếng nhỏ xíu để nếm thử mùi vị thôi, còn lại toàn bộ… toàn bộ đều sẽ để dành cho cô.
“À, dâu tây trắng đó tên là dâu tây bạch tuyết, là hàng nhập khẩu của Nhật đó. Ngon lắm, để em đi lấy cho anh.”
Cô thong thả giới thiệu với anh như một chuyên gia sành ăn, rồi không chút do dự bước tới kệ hàng, chọn lấy một hộp tươi ngon nhất bỏ vào xe.
Cô nào biết Hứa Đồng Chu đang nghĩ gì. Cô sớm đã không còn quá đam mê ăn uống với những món đồ xa xỉ này nữa kể từ khi rời nhà. Nhưng cô không biết rằng, chỉ một cái nhìn vô tình đầy thèm thuồng của cô lại khiến Hứa Đồng Chu mâu thuẫn và đau lòng đến thế nào. Anh muốn dành cho cô tất cả những gì tốt đẹp nhất, dù chỉ là một hộp dâu tây.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận